ĐỘNG VIÊN ANH TÔ

“Phía sau người đàn ông thành đạt là người phụ nữ tuyệt vời”

Bây giờ khi anh đã trở thành “công dân bình thường” thì mình mới dám bỗ bã gọi bằng “anh Tô”. Chỉ cần cách đây chừng một tháng nếu có nhìn thấy anh trên Tivi hoặc kiến diện anh ở tỉnh chắc chắn mình đã phải một điều: “thưa chủ tịch” hai điều: “thưa chủ tịch”... Gập mình xuống như cây lúa trĩu bông (nói theo kiểu văn hoa Nhật bản).

Mình không biết xem tử vi tướng số nhưng tin chắc năm nay anh có sao xấu. Không phải “vận đen” thì sao lại “ngã ngựa” cái oạch với một lý do “nhẹ hều”: ngủ với gái mại dâm và để lộ “ảnh nóng”. Nói theo ngôn từ của Ban kiểm tra TW là tác phong sinh hoạt thiếu lành mạnh. Cũng bởi “mạnh” quá nên cũng khó “lành” (!) “Kính thưa các đồng chí chưa bị lộ”

Ngày xưa mình rất hay đi xuống các tỉnh theo dõi giám sát dự án. “Trung ương về tỉnh mổ thịt trâu – Tỉnh lên Trung ương hỏi: Đi đâu thế mày?”.  Mỗi lần có đoàn đi kiểm điểm ba bên (Nhà tài trợ – Ban điều hành – Cơ quan thực hiện dự án) tỉnh nào cũng tung hết đội quân tinh nhuệ ra phục vụ. Nhớ hồi mới có chỉ thị cấm Karaoke đèn mờ tụi mình hỏi một anh ở văn phòng Ủy ban: “Tỉnh nhà thực hiện chỉ thị này thế nào?”. Anh Ủy ban chân thành: “Triệt để lắm. Chỉ giữ lại một vài địa chỉ tin cậy để tiếp khách Trung ương”. Lại còn có chuyện một bác cán bộ cấp vụ ở một Bộ tương đối “hoành tráng”. Buổi trưa tranh thủ đi thăm một số chị em nhằm giúp họ “xóa đói giảm nghèo”. Ở Hà nội chẳng thiếu những cơ sở “ngủ ôm” theo kiểu “tàu nhanh” như thế. Cái đáng trách nhất là sau khi được một chị phục vụ tận tình bác ấy lại phóng xe máy chuồn thẳng. Cho rằng chị kia “thân cô thế cô” thì chỉ có nước nhìn theo “bóng chim tăm cá”. Nào ngờ khi hiểu ra sự tình đám xe ôm chuyên nghiệp đã chở chị phóng như bay trên phố. Cứ theo mùi khói xăng của ông khách mà đi. Đến trước cổng cơ quan Bộ thì bắt được nhau. Ví tiền của bác “khách” bị giật ra khỏi túi rơi tung tóe xuống sân ngay trước cửa bảo vệ. Người mạt sát kẻ chày cối. Thế là “nghĩa lộ”. Đứng về mặt tư cách mà xét thì anh Tô còn “quân tử” hơn cái bác ở Vụ gấp vạn lần. Anh Tô định giúp em nào là em ấy được đưa đón được trả tiền hậu hĩnh.

Hồi xửa hồi xưa (lứa của anh Tô hoặc nhiều hơn độ vài tuổi) du học sinh sang các nước XHCN bị cấm yêu đương. Kể cả quân mình yêu quân ta hay quân ta yêu quân bạn cũng là phạm luật. Đất nước có chiến tranh. Trách nhiệm của sinh viên là phải chuyên tâm học tập để trở về phục vụ nhân dân phục vụ Tổ quốc. Đồng chí  nào “phá rào” liền bị các bác “Sứ” gọi lên kiểm điểm. Nếu có “kết quả của tình hữu nghị hợp tác” sắp chào đời có thể còn bị đuổi về nước trước khi hoàn thành khóa học. Có bác “Sứ” bảo: “Hôn nhau không có tội. Tội chính là ở chỗ để cho đứa khác nhìn thấy và chúng học theo”. Trường hợp anh Tô cũng vậy. Khi ở đống rơm thò ra bốn cái chân thì nhiều người cũng muốn chui vào đống rơm cho biết. Gặp được các vị như anh Tô thì chị em còn có của ăn của để. Chẳng may vớ phải bác “kẹo” như đồng chí ở Vụ thì đói cũng không xóa được nghèo lại nghèo thêm.

Một số quan chức nhà mình hay nhầm lẫn giữa các khái niệm “đồng chí – đồng nghiệp và bạn bè”. Đồng chí có thể là đồng nghiệp. Một số đồng nghiệp có thể là bạn. Nhưng cả “đồng chí” và “đồng nghiệp” đều có thể trở thành “đối thủ cạnh tranh” vào một ngày không đẹp trời khi có những xung đột về quyền lợi. Có thể lúc còn là cán bộ cấp sở anh Tô và anh Vận đã chơi “rất đẹp” với nhau. Biết đâu cô Dung lại chẳng phải đối tượng “nhường cơm sẻ gái” giữa hai người bạn? Mà phải là bạn bè thì anh Vận mới cất kỹ ảnh “Tình yêu chủ tịch” của cô Dung từ năm 2005 đến tận bây giờ. Mình nghĩ nếu anh Tô cứ an phận “Vua Mèo” để còn làm ô dù che chắn cho bạn bè ở tỉnh có khi lại an toàn. Xét theo cơ cấu vùng miền có thể anh Tô đang có ý định “xuống núi”. “Tỉnh lên Trung ương hỏi: Đi đâu thế mày?”. Hình dung ra cảnh gặp bạn bè trong nay mai anh Vận chắc không khỏi xót xa tủi phận. Thế là em Dung bỗng nhiên trở thành nổi tiếng. Nhiều em sẽ học tập em Dung đi qua đêm với anh nào nhẵn mặt trên TV thì nhớ mang theo “dế” xịn. Nhiều khách sạn nhà nghỉ để đảm bảo an toàn cho “thượng đế” của mình sẽ yêu cầu khách nữ đi cùng gửi lại tư trang máy ảnh điện thoại dưới quầy lễ tân.

Vụ việc vỡ lở anh Tô có thiệt hại ít nhiều. Nhất là khi đang quyền sinh quyền sát cả một tỉnh rộng lớn phía Bắc với bao nhiêu chương trình dự án “đưa núi rừng tiến kịp với miền xuôi” bây giờ lại đợi anh phó giúp việc cho mình cách đây không lâu bố trí công tác. Thiệt hại lớn nhất là mất chiếc vé “hạ sơn” vào đầu năm sau. Nhưng trong cái rủi cũng có cái may. “Trời không lấy hết của ai mọi thứ”. Nếu không có em Dung và anh Vận “nhảy xổ ra chặn đường” thì anh Tô sẽ chẳng bao giờ biết được tình cảm của người bạn đời đầu gối tay ấp 39 năm qua sâu nặng đến đâu. “Tôi rất tự hào và yêu anh ấy”; “Tôi rất tin chồng tôi vì anh ấy là người tốt. Tôi cho rằng chuyện ấy không có thật là do người ta bịa đặt cho anh ấy”. Còn nhớ cách đây sáu tháng khi bác hiệu trưởng Sầm bị đưa ra vành móng ngựa cùng với hai em học sinh tên anh Tô đã nằm trong “danh sách đen”. Thế mà vợ anh vẫn tuyệt đối tin tưởng ở chồng. Chồng mình sẽ chẳng thể nào thành đạt vì đã không cưới một người đàn bà tuyệt vời làm vợ. Nếu bỗng nhiên có một ngày mình nhìn thấy “ảnh nóng” của chồng trong điện thoại của một em chân dài mi ướt mắt xanh thì mình sẽ tin ngay mà không cần nhờ Viện khoa học hình sự giám định. Mình sẽ tắt điện thoại di động cẩm cửa các loại nhà báo địa phương trung ương. Mình sẽ khóc lóc vật vã sẽ cấu chí cắn xé tan nát… mấy chiếc gối bông. Mình sẽ xắn váy quai cồng đến nhà lão… V. Toàn những hành động của một mụ đàn bà tầm thường!

Thôi thì đây cũng là một dịp để anh Tô “xuống núi”. Bây giờ là lúc anh Tô “ngả người trên liếp cỏ ngủ ngon lành – và trong mơ thơm ngát lúa đồng xanh – Vui nhẹ đến trên môi cười hy vọng”. Rất nên hy vọng anh Tô ạ. Bác gì ở Bộ GT còn ngồi bóc lịch mất hơn năm. Sau khi cơ cấu nhân sự ổn định người ta đã phải mời bác ấy ra đền bù danh dự mãi mới xong. Tướng công an như bác gì còn phải về hưu thì giám đốc công an tỉnh cũng chưa là gì. Hạn xong sẽ đến vận. Vận nhất định có ngày gặp hạn. Cứ yên tâm chờ thời anh Tô ạ.

Kỳ duyên

Đáy của sự tăm tối lạc nhịp

Có đỉnh của trí tuệ mẫn tiệp thì cũng có đáy của sự tăm tối tâm hồn. Vụ việc hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm học trò ở Hà Giang là scandan giáo dục gây sốc nhất của năm 2010. Và cái kết "có hậu" của nó vào ngày cuối năm cũ cũng lại một lần nữa gây sốc cả xã hội.
Câu chuyện tăm tối này xoay quanh việc 2 cô học trò Nguyễn Thị Hằng (sinh năm 1991) và Nguyễn Thị Thanh Thúy (sinh năm 1992) đã tố cáo chính ông thầy hiệu trưởng của mình- Sầm Đức Xương- dụ dỗ lôi kéo các em vào đường dây bán dâm.
Ngoài hiệu trưởng Sầm Đức Xương còn có một loạt các cán bộ chủ chốt cốt cán của tỉnh mua dâm các em. Đứng đầu là Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô tiếp đó là các vị Hoàng Ngọc B; Lê Minh T. - cán bộ hải quan cửa khẩu Thanh Thủy; ông V. - công an tỉnh Hà Giang; rồi giáo viên giám đốc các doanh nghiệp nhà nước hoặc doanh nghiệp tư nhân...). Nghĩa là đủ mặt anh tài các ngành các lĩnh vực của tỉnh (!)
Đau đớn nhất trong đường dây học trò bị Sầm Đức Xương hãm hại buộc phải bán dâm có cả những em gái sinh năm 1996 mới học tới lớp 8 (trung học cơ sở) cái tuổi có khi còn làm nũng mẹ cha. Khi chuyện bại lộ cha mẹ các em đã phải đối mặt với những kẻ lạ mặt những phong bì tiền triệu và lời đề nghị khiếm nhã xin bồi thường thiệt hại. Nhưng ai có thể bồi thường thiệt hại cho niềm tin ngây thơ bị tổn thương sâu sắc của những đứa bé gái còn chưa kịp lớn này.
Kỳ lạ suốt một thời gian dài vào cuộc kết luận cuối cùng mới đây nhất của cơ quan công an và VKSND tỉnh Hà Giang là không đủ chứng cứ để chứng minh 16 cá nhân trong "danh sách đen" có hành vi mua dâm người chưa thành niên. Vì vậy không đủ cơ sở xem xét trách nhiệm hình sự đối với các đối tượng đã nêu trên.
Hay nhất và có lẽ kết luận này mới là phát ngôn ấn tượng nhất khi cơ quan chức năng cho rằng quan hệ tình dục của các vị đó "xuất phát từ quan hệ tình cảm chứ không phải quan hệ mua bán dâm". Cũng lạ cho các nữ sinh Hà Giang lứa tuổi đang phải đi học là các em toàn yêu các quan chức cốt cán cỡ tuổi cha chú? Hay cái giỏi ở đây là các cơ quan chức năng Hà Giang biết đánh tráo khái niệm tài tình?
Kỳ lạ nữa cơ quan CSĐT CA tỉnh vẫn có công văn kiến nghị cấp có thẩm quyền xem xét xử lý các đối tượng trên theo quy định. Đã không có tội làm sao các đồng chí cán bộ chủ chốt cốt cán nêu trên lại bị xử lý? Họ có quyền phản đối kết luận vô lý này.
Còn nếu đúng như kết luận thì quả thật các bác "hổ phụ" thật không may vô tình đã dưỡng các cháu "cẩu tử" để các "cẩu tử" này dám buông lời khuyển mã về tư cách con người của các bác.
Các "cẩu tử" này cần bị truy tố trước pháp luật vì tội vu cáo bôi nhọ tư cách đứng đắn và danh dự cán bộ lãnh đạo cán bộ chủ chốt một tỉnh làm cho người dân vốn đã hoài nghi thêm một lần nữa loạn lạc lòng tin.
Nhưng liệu người dân lương thiện nhất là các bậc cha mẹ mang nỗi đau của đứa con dại dột của mình đang bị cầm tù hoặc bị cưỡng hiếp họ có tin không? Họ có tin ở kết luận "sáng suốt" của cơ quan điều tra không? Hay họ tin có sự "đánh bùn sang ao"?
Nhất là những đứa bé gái chẳng may sa sẩy vào nơi nhơ nhớp các em nghĩ thế nào về kết luận từ đen thành nhờ nhờ? Hay các em cũng vừa được sống trong chuyện cổ tích hiện đại mà sự phù phép của phù thủy trong chuyện cổ tích xưa cũng phải cúi đầu vái các sư phụ hậu sinh? Các em không chỉ bị mất đi sự trắng trong của người con gái lại thêm một tổn thương làm vẩn đục tâm hồn.
Năm cũ sắp kết thúc. Nhưng câu chuyện đau lòng về sự băng hoại đạo đức xã hội này không thể cho qua. Bởi nếu cứ kết luận "có hậu" như thế thì nguy cơ băng hoại đạo đức xã hội vẫn tiếp tục là nhãn tiền
Và dù văn bản có kết luận rõ ràng sự tăm tối bệ rạc của tâm hồn của phẩm cách liệu có phải thuộc về những đứa trò gái ngu ngốc khờ dại bị ép buộc dẫu có phần hư hỏng hay không? Nếu không thì sự bệ rạc đó thuộc về những ai?
Vụ án này rất có thể khép lại vì "không chứng cứ" nhưng vẫn cứ là vết nhơ khó tẩy rửa trên gương mặt các bác "hổ phụ" Hà Giang.

Thanh Chung

Lana quý mến

Thật sự là đọc chị viết rất khoái TC ui.
---
Được em khen chị cứ phổng hết cả mũi hi hi...

Lana

Thật sự là đọc chị viết rất khoái TC ui.

hoaison

Tình cho không. Biếu không

Trên quan điểm & nập chườn QC thì bài ni thuộc loại : QUÁ HAY… Cũng định chôm về log..nhà nhưng sợ con cháu Choa vô đọc lại phản ứng khi được giáo dục Lý tưởng phấn đấu…
Con cháu cự nự : Cứ để con ngoài ni máu con còn đỏ. Đưa con vô đó ….máu con lại nhờ nhờ như mấy …” ấu củ “

Thanh Chung

An An thân mến

Anh Tô bảo: Đau quá lúc thất thế rồi mới gặp được tri âm tri kỷ Giá chưa mất ghế để mà bốc máy alo văn phòng hả bôk vé cho anh bay sang NY ngay ngày mai nha!
Chị luôn khỏe mạnh và rí rỏm như thế này chị nha! yêu chị!
---
Ối giời ôi được em An An nâng lên hàng "tri âm - tri kỷ" với anh Tô mới hãnh riện làm sao?
Tuy chị và em Dung cùng có vần "ung" nhưng một người "chân dài - váy ngắn" người kia thì "chân ngắn - váy dài". Em mình nhầm lẫn quá cơ!

Thanh Chung

@Ngọc Quỳnh

"Ăn chay - ngủ mặn" thì chỉ nên "tu... chai" tại gia thôi nha!

An An

Anh Tô bảo: Đau quá lúc thất thế rồi mới gặp được tri âm tri kỷ Giá chưa mất ghế để mà bốc máy alo văn phòng hả bôk vé cho anh bay sang NY ngay ngày mai nha!
Chị luôn khỏe mạnh và rí rỏm như thế này chị nha! yêu chị!

ngọc Quỳnh

chị à.

hỳ anh Tùng Dương ở comment số 60 có muốn được trò chuyện với chị giống em kìa. Em cũng vui vui.

Hỳ vào chùa mà ăn chó thì cũng khó đấy ợ. Nhưng em ở nhà hàng thì em cũng hay ăn chay hoặc ở nhà cũng hay ăn chay. Mà bây giờ có khi em lại thích ăn chay vì rượu bia sợ lắm rồi chả "TU" nổi chai nào nữa cả. Có điều em hay ăn chay nhưng em ngủ thì hợi bị "mặn" ke ke ke.

Thanh Chung

Chào em Thắng

Chuyện anh Tô với anh Vận ấy chị ạ dân HG bảo là : chúng nó đang nã B40 vào mặt nhau rồi hì hì

Em có mấy ông bạn chuyển từ HG về đang trêu nhau may quá mình về đây rồi nếu không giờ chắc đang lo ngay ngáy vì sợ chết theo anh Tô.
HG có nhiều tiệm NET nhưng chắc anh Tô không biết mấy cái blog này đâu chị à hi hi hi khéo chị phải gửi bài đến tay anh ấy đi thôi.
----
Thêm một trận chiến ở vùng biên giới - nhưng là giữa quân mình với quân ta. Tệ thật!
Bạn chị đang dọa chị hết đường về HG (hu hu).
Chị nghe nói nước mình đã hoàn thành "Tin học hóa" cho tất cả quan chức từ cấp tỉnh trở lên rồi. Hy vọng anh Tô sẽ được cấp dưới (cũ) của mình gửi bài này qua email nếu anh í không chơi với blogs

Thanh Chung

Chào anh Nguyễn Minh Sơn

Không ai cấm ăn thịt chó. Nhưng đã vào chùa lỡ ăn thịt chó cũng đừng để các "đồng chí" khác biết. Chị viết vui nhưng đúng. Báo chí trong nước đôi khi a dua theo quá!
----
Đã vào chùa đi tu thì không được ăn thịt chó. Nếu lỡ ăn thịt chó thì đành tu... hết một chai "cuốc lủi" rồi về.
Đến như TT nước Mỹ Thống đốc bang NY còn bị "dính" nữa là. Trách chi anh Tô!