MẤT ĐIỆN LANG THANG KÝ

Ngày mới phập phồng nỗi lo âu vô thức. Đang trong cơn ngủ vùi sau một đêm thức khuya chăm người bệnh bỗng giật mình tỉnh giấc. Người đầm đìa mồ hôi nhớp nháp. Ngột ngạt. Điện mất! Sở Điện chỉ thông báo sẽ cắt điện luân phiên một tuần vài ngày. Ngẫu hứng. Có hôm cắt từ 5 giờ sáng. Có hôm mất điện lúc nửa đêm. Có tuần cắt hai ngày liền nhau. Tuần sau cắt cách nhật. Tuần sau nữa cắt ngày đầu ngày cuối…

Bảy giờ sáng điện thoại di động rung lên bần bật. Nhà văn Bùi Ngọc Tấn: “Alô hôm nay anh “đi sơ tán” xuống nhà con trai út. Mất điện từ tinh mơ mờ đất. Không thở được! Chiều lúc nào về anh gọi. Sang mà lấy sách.” May cho nhà văn có hai con trai ở cùng thành phố. Sơ tán vòng quanh.

Mùa hè năm nay xuất hiện thêm một cụm từ mới: “sơ tán điện”. Cánh phụ nữ í ới gọi nhau “buôn dưa lê” tranh thủ lang thang siêu thị – điều hòa miễn phí. Đàn ông kéo nhau ra quán. Đang mùa World Cup khói thuốc lờ đờ thiếu ngủ. Ở trường giờ ra chơi kéo dài hơn. Học sinh được nghỉ sớm. “Ai có giấy dùng giấy ai có mo dùng mo…” Chiếc quạt nan tưởng chừng như đã bị tuyệt chủng từ cuối thập kỷ chín mươi giờ đây lại có dịp “tái xuất giang hồ”. Anh bạn mình Phó giám đốc một trung tâm đào tạo có hạng của Thành phố vẩy chiếc quạt lụa màu nâu - thổi mát cả một vùng đắc ý khoe: “Quà tặng của Sư thầy đấy”. Phần chuôi quạt đã lên màu đen bóng lem nhem bụi phấn và mồ hôi.

***

Quán bún cá ngõ Lê Quýnh không chen chúc như mùa đông. Bà chủ quán luôn tay quạt chan múc… Bún cá bún chả cá bún ốc bún tôm… bát nào cũng hấp dẫn chào mời. Máy nổ chạy phành phạch. “Lũ bất nhân! Nắng nóng thế này mà cắt điện thì quá bằng giết dân.” Một thực khách mồ hôi túa ra như tắm nhễ nhại chửi đổng. “Trót nghiện món bún của bà chị nên ngày nào cũng phải ghé. Ăn mà như đi tắm xông hơi…” Một bà tuổi xồn xồn tiếp lời. Người ngồi kế bên hạ giọng: “Tôi nghe nói “tụi nó” nhập nhiều máy nổ quá. Phải cắt điện mới mong tiêu thụ hết”. Tin đồn chẳng biết thực hư đúng sai. Chỉ thấy máy nổ ắc -qui đèn sạc quạt sạc… “made in China” bày kín vỉa hè. Nhà mình cũng có tới vài ba chiếc. Khi có điện quạt chạy vù vù đèn sáng lung linh. Điện nguồn vừa ngắt cánh quạt lảo đảo như người say ánh đèn lờ mờ nhấm nhẳng. Nhà ống thiếu cả ánh sáng và không khí.

***

“Tăng điều hòa lên chút bác tài ơi. Năm này cắt điện nhiều quá!”. “Sông Đà năm nào chẳng cạn? Quốc Hội họp nên mới ra nông nỗi thế.” “Bác bảo sao? ưu tiên điện cho các nghị sĩ thảo luận và bấm nút à?” “Cô chắc mới ở xa về? Trông nước da khắc biết.” Bác tài taxi nhìn mình qua gương chiếu hậu: “Ngành điện như cậu con cầu tự đang làm mình làm mẩy. Muốn tăng giá muốn dự án điện hạt nhân được thông qua thì đây là thời điểm tốt nhất để gây áp lực tại nghị trường”. Lý lẽ tuyệt hay! Ai dám bảo chỉ số IQ của người Việt thấp?

Hôm trước xem tivi thấy ngài Thị trưởng Hà Nội yêu cầu giám đốc Sở Điện lực không cắt điện của dân trong những ngày nắng nóng. Nếu thực sự thiếu điện chỉ vì sông Đà hết nước ngài Thị trưởng dù có dọa cách chức thì ông Sở điện cũng đành bó tay “trả ấn từ quan”. Đằng này… Làm dân thủ đô sướng thật!

Mình thường ngấm ngầm phản đối điện hạt nhân. Lý do: tham sống sợ chết. Thực phẩm môi trường đã thừa ô nhiễm. Mỗi gia đình bình quân nuôi một bệnh nhân ung thư tiềm năng. Liên-xô hùng mạnh thế mà còn có Trec-nô-bưn. Ai dám quả quyết có chuyên gia kỹ thuật của Nga nhà máy điện nguyên tử ở Việt Nam sẽ an toàn tuyệt đối? Nhưng nếu cứ cắt điện triền miên khi nhiệt độ ngoài trời xấp xỉ 42 độ C mình cũng sẽ đồng tình bấm nút. Ai mà chẳng phải chết! Chết vì ung thư hay chết nóng có khác gì nhau?

***

“Dân thành phố các chị mỗi tuần mất điện vài ngày đã kêu. Chúng tôi ở quê chỉ mong tối về có tí đèn chăm con gà con lợn cũng khó. Nhiều nhà có thóc mà không thể xát thành gạo để thổi nấu. Tát nước gầu sòng rã cả hai vai…” Chị phụ nữ ngồi cạnh mình trên chuyến bay giá rẻ của hãng Hàng không Jetstar than thở. “Có nơi người ta phải đổ đi mỗi ngày hàng trăm lít sữa bò mà chẳng biết kêu ai.” Vị khách ngồi hàng ghế trên ngoái xuống góp chuỵên.  “Quê tôi người ta chất rơm xung quanh trạm biến thế. Có làng còn trói cả thợ điện phơi ngoài nắng…” “Dân Thái Bình vẫn vậy! “Nghe tiếng trống năm ba mươi còn lay động đến bây giờ”. Một bác về hưu tủm tỉm ngân nga…

***

Khi xưa vua An Dương Vương để mất Loa thành. Thần Kim Quy chặn ngang trên đường vua đưa công chúa Mỵ Châu chạy trốn: “Kẻ thù ở ngay sau lưng vua đó”.

Mất điện triền miên đang làm giảm lòng tin của dân vào chính phủ. Chưa có con số thống kê cụ thể nào về thiệt hại trong sản xuất kinh doanh. Hay là có kẻ “phản động” nằm ngay trong ngành Điện Việt Nam?

Dưới đây là một số ảnh chụp trong chuyến hồi hương tháng 6:

Sân bay Narita

Sân bay Narita - Nhật Bản.

Tàu nhanh (express)

Ngồi tàu tốc hành để tự kiểm tra chỉ số IQ

Tokyo buổi tối

Tokyo by night

 Photobucket

Vẫn còn chui lọt dưới địa đạo Củ Chi. May quá!

Photobucket

"Từng đôi... bướm bay đi tiếng ca rộn ràng" (he he)

Bữa sáng CN

Ảnh mờ nghệ thuật - trước lúc xuống Đồng Nai

Đình Kính tặng sách

Nhà văn Đình Kính ký tặng sách "Biển nở hoa vàng"

Minh Trí và Đàm Hường

Gặp gỡ Blogger Minh Trí - Cát Biển

Với Dưa Lê LG

Cà phê với Dưa lê lão gia

Với anh PĐM

Uống trà và ăn bánh Phu-Thê với anh Phan Đình Minh

Gặp anh NTT

Gặp gỡ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo tại Sài Gòn

"Bờ bên này một mình tôi đi tiễn

Sang bờ kia người đón cũng là tôi"

(Tác giả của hai câu thơ này ngồi đối diện với LC - nhà thơ Nguyễn Tùng Linh)

Gặp bạn đại học

Thêm một tấm ảnh mờ nghệ thuật. Gặp bạn thời đại học

Với chị BD 2

 Dưới tán Lộc Vừng

"Quanh Hồ Gươm không ai bàn chuyện... dưa lê". he he

 

Thanh Chung

Chị Minh Hương quý mến

Lần sau trở lại em sẽ gọi cho mỗi người hai chiếc. Đối phương không dùng thì em "gánh" hết he he.
Của đáng tội tại bánh ngon chứ không phải tại em tham ăn.

nguyenminhhuong

Em ơi vậy khi nào về nước em nhớ đi một mình đến cái quán có Bánh Phu -Thê ngon nổi tiếng đó và...tự "gặm nhấm" một mình thì...không "lộ bem" đâu...hì hì...

Thanh Chung

Kính Dưa Lê Lão Gia

Cảm ơn cô bạn cho quà
Chưa dùng đã thấy...khỏe ra rất nhiều !...
---
Khỏe nhiều chắc sẽ phải... iêu (he he)

Bộ ấm trà của bác Hải "đồ cổ" em mang sang đây bị gãy tay cầm của chiếc ấm (hu hu). Anh nhắc anh Hải nếu bán hàng cho khách cầm đi xa phải có hộp xốp nha.
Em đọc gần như không sót bài nào của DLLG bên trang Trần Nhương.

Dưa Lê

Cảm ơn TC...

Cảm ơn cô bạn cho quà
Chưa dùng đã thấy...khỏe ra rất nhiều !...

D.L sẽ gửi ảnh "Cối đá cổ" như đã hứa ! Đọc " Ru con
ngày mất điện" trên TN.c chưa ? Đồng cảm nhiều qua bài viết của T.C . Chúc khỏe nghen !

Thanh Chung

@Lâm Cúc iu quý

Phen này ông quyết buôn máy nổ
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng !!!

Nguyễn Lâm Cúc

Tiềm ẩn

TC à có lẽ nên mở ra chiến dịch "cúp điện trường kỳ kháng chiến" để chứa đựng những bầu tâm sẹo chan chứa nỗi niềm. Vấn đề này tiềm ẩn nhiều khả năng cho thu nhập cao đó.

Thanh Chung

@Lai Hải Vân

Ui chi oi chi vao SG nua a vay ma em khong biet. Em lo mat 2 lan gap chi roi. Tiec qua chi oi.
---
Lần này chị vào SG theo kiểu "đánh du kích" em ạ. Rất nhiều kế hoạch bị bỏ lỡ. Hẹn em tháng 10 năm sau nhé.

Thanh Chung

"Lộ quá" anh PĐM ơi

Ảnh chụp đẹp. Cái hàng nước mình và TC đến rất hên đấy. Mấy năm trước những ngày thi đại học đều cùng con gái ăn trưa ở đó. Hôm trước khi nó vào Nam mình cũng đưa đến. Tiễn ai đi xa mình hay mời lại nghĩ như mọi điều xuôn xẻ. Không hiểu sao từ đầu năm khách đi ... nam nữ họ đều mang bánh Phu - thê ra mời. Và cũng từ đầu năm và cả từ nay về sau không có ai "chén" hai chiếc như khách...ngoại quốc về. he he.
----
May mà em đã kịp thành khẩn khai báo với Lâm Cúc về chuyện hai chiếc bánh phu-thê (hu hu). Nhưng mà thú thật bánh ở đó ngon hơn hẳn những nơi khác. Chẳng lẽ lại gọi thêm chiếc thứ ba (hi hi).
Cảm ơn anh rất nhiều.

Thanh Chung

Chào anh Mai Xuân Dũng

Nguyên nhân dẫn đến việc phải cắt điện triền miên thì rõ rồi: ông bạn 16 chữ vàng dây dưa không bàn giao 2 nhà máy nhiệt điện đúng hạn và các nhóm lợi ích không chịu để két bạc của mình bị hụt đi. Các chính sách kinh tế có sự tác động của lợi lộc cá nhân. Buồn thay.
----
Chắc anh bạn 16 chữ vàng đợi Quảng Ninh hoàn thành kế hoạch khai thác than thổ phỉ xuất cạn kiệt hết cả mỏ than mới bàn giao nhà máy nhiệt điện phải không anh?
Anh bạn nhìn thì xa. Còn ta lại nhìn không qua nổi biên giới phía Bắc.

Thanh Chung

Kính anh Hoa Huyền

Không thể nhịn được cười
Khi nhìn đôi bướm bay
"Củ chi" tìm... cánh cụt?
Hỏi ai mà không say???
----
Xin được chú thích thêm:
Iem cưa sừng làm... bướm (he he)