RẤT CẦN NHỮNG BÀN TAY CHÌA RA

SẼ CẦN THÊM BAO NHIÊU THỜI GIAN?

Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian
Để Ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"?
Xa xứ gặp nhau - giọng Nam tiếng Bắc
Không còn vách ngăn.

Sẽ cần thêm bao nhiêu tháng năm
Để "Quốc giỗ" cho những người tử trận
Không phân biệt thắng - thua được - mất
Súng đã im - vết sẹo vẫn chưa lành

Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian
Để gọi đích danh kẻ ngăn sông cấm biển
Thêm một lần nàng Mỵ Châu bị giết
Cuộc hôn nhân lẩn khuất bóng Triệu Đà

Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian
Để ta tự hào nói cùng bè bạn
Rồng đã bay lên.


Bài thơ này tôi viết từ tháng sáu năm ngoái. Nay vẫn thấy cần đưa lại trong entry này.

Tôi suýt khóc như trẻ bị đòn oan khi nhận thông báo không được tiếp tục đứng lớp dạy tiếng Việt cho các con em người Việt ở Chùa nữa. Lý do: Tôi đã dạy các trò bài hát "Tiếng chuông và ngọn cờ" của "nhạc sỹ cộng sản" Phạm Tuyên. Kiến nghị này chỉ của một nhóm giáo viên và một vài vị phụ huynh "quá khích" (tôi đã gọi họ như thế). Lúc ấy tôi giận họ ghê gớm. Họ đã tước đoạt mất niềm vui được thiện nguyện đóng góp cho cộng đồng của tôi. Giữa tôi và các trò đã bắt đầu nảy sinh tình cảm quý mến nhau. Có bé gái mồ côi mẹ lần nào không làm được bài kiểm tra cũng khóc khiến cho hai cô giáo phải ôm vào lòng vỗ về dỗ dành. Có bé học rất giỏi luôn tìm ghép được những từ cả cô giáo và các bạn không ngờ tới. Có bé vẽ minh họa được cả những từ khó như "nhà sư" "mùa thu"... Tôi đã định cầu cứu đến sự ủng hộ của các tăng ni phật tử mà tôi đã quen trong gần hai tháng tham gia giảng dạy ở Chùa. Tôi đã định tìm gặp Sư Thầy để nói rõ nguồn cơn...

"Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian - Để ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"? Tôi đã từng tiếp xúc với nhiều Việt kiều ra đi trước trong và sau biến cố 75. Khi vượt qua được thanh ngáng "30 tháng tư" để trò chuyện với nhau như những người Việt xa xứ họ đã kể về những mất mát mà gia đình và người thân họ phải gánh chịu. Chiến tranh là thế. Hai nhà hàng xóm đánh nhau sau một vài năm có thể chào hỏi lại một cách xã giao. Anh em ruột thịt đâm chém nhau vết thương còn mãi trong lòng những người thân. Chị bạn tôi nói những người phản đối tôi đều có nhiều người thân bỏ mạng trong cuộc chiến hoặc bị chết trong các trại cải tạo hoặc từng là nạn nhân của cướp biển của sóng dữ trong nhưng ngày lênh đênh bỏ nước ra đi. "Tiếng Việt còn - nước Việt còn" - nhưng nước Việt trong họ là hoài niệm của miền Nam đã mất sau 75. Sẽ có người nói rằng chắc gì bên nào đã mất mát nhiều hơn? Vâng! Nếu chúng ta đem những "bia mộ Trường Sơn trùng trùng lớp lớp"  đem nỗi đau da cam  đem nỗi cô đơn của hàng triệu phụ nữ có chồng con "đi mãi không về"... đặt lên bàn cân... Nhà thơ Nguyễn Duy viết: "Nghĩ cho cùng mỗi cuộc chiến tranh - phe nào thắng thì nhân dân đều bại". Ba mươi lăm năm đủ để cho những đứa trẻ sinh ra sau chiến tranh trở thành người lớn. Nhưng tuổi thơ của lớp người này vẫn ám ảnh bởi những ký ức buồn đau mất mát trong và sau cuộc chiến của cha anh họ. Như tôi vẫn hay thường kể cho các con nghe những cơn đói triền miên hồi thập kỷ tám mươi. Để hóa giải mọi sự hận thù rất cần những bàn tay chìa ra. Nhưng cách chìa bàn tay của hai bên "thắng - thua" cũng khác. Và tôi thấy sự giận dữ của các vị phụ huynh ở Chùa không còn là điều quá khó hiểu. Họ cần nhiều thời gian hơn để mở lòng với những người thuộc "phe cộng sản".

Tôi nhớ có lần sinh viên du học và sinh viên gốc Việt ở hải ngoại cùng xuống đường biểu tình chống TQ chiếm đảo Hoàng Sa thành lập Tam Sa bắt giữ ngư dân VN. Thủ lĩnh hai bên đã thỏa thuận với nhau chỉ mang theo biểu ngữ VIỆT NAM - tịnh không có bóng một lá cờ đỏ sao vàng hay cờ ba sọc. Khi đất nước gian nguy tấm lòng con dân Việt lại quy về một mối. "Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian?" - Chắc không còn lâu nữa.

Thanh Chung

Kính gửi anh Minh Võ

Anh chuyển cho TC vào địa chỉ email: chunghoanny@yahoo.com nhé.
Cám ơn anh nhiều.

Minh Võ

gửi chị Thanh Chung

Chào chị Thanh Chung. Chị có thể cho tôi địa chỉ E-Mail được không? Tôi gửi chị tác phẩm CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ nói về một thời cuộc chiến qua đôi mắt người lính (qua file PDF).
Cảm ơn chị.

Thanh Chung

Cám ơn anh Minh Võ

Theo đường dẫn anh gửi TC đã sang đọc hết trang giới thiệu cuốn sách mà anh là tác giả. Tình cảm giữa những người lính thật đáng trân quý. Cảm ơn anh đã giới thiệu và chia sẻ

Minh Võ

Mờichị Chung và mọi người vào đọc trang Web:
http://www.moingay1cuonsach.com.vn/?page=product_detail&category_id=12062&id=35462&portal=minhchau

Thanh Chung

Gửi anh Minh Võ.

Cám ơn anh Minh Võ đã chép tặng bài thơ của nhà thơ Đoàn Văn Nghiêu. Anh trai của TC cũng là một người lính của thành Quảng Trị. Cách đây không lâu những người lính sinh viên dạo ấy đã trở về đặt bia tưởng niệm cho những đồng đội mình tại nơi đó. Cứ nhủ lòng sẽ đến QT dâng hương cho tất cả những linh hồn dưới cỏ một lần mà chưa thực hiện được anh ạ.

Minh Võ

Gửi chi Chung về một bài thơ của một người bạn trên Blog
VỀ THÀNH CỔ DÂNG HƯƠNG

Hờn tủi nhớ thương nức nở triều cửa Việt
Máu thịt nào dồn về biển trùng khơi
Hòa bình đã lâu sao lòng vẫn chơi vơi
Huynh - đệ đó - đây nhiều người thiếu vắng.
*
Ngược Thạch Hãn về Đông Hà ngập nắng
Cờ đỏ bay lệ vẫn đổ từng ngày
Không phán xét oán hờn chẳng trách cứ xưa nay
Niềm vui trộn nỗi đau chẳng thể nào bù đắp.
*
Thành cổ đó các anh lớp lớp yên nằm không hàng bia thẳng tắp
Chung một mái nhà tươi cỏ thắm hoa
Dâng nén hương tạ ơn chạnh nỗi xót xa
Cùng lính trận nhưng nhiều anh không người thân hương khói.
*
Nâng nắm đất trên tay máu thịt còn tươi roi rói
Cũng máu đỏ da vàng trộn lẫn trong nhau
Bao người mẹ nhân từ chung một nỗi đau
Lịch sử đã chứng ghi! Xin cùng nhau sẻ chia thông cảm.
*
Ai ra bắc vào nam dù tháng ba ngày tám
Qua Thạc Hãn nhớ dừng để thắp nén hương
Kẻ xuống biển người lên xuôi ngược cung đường
Đến thành cổ dừng phút giây tưởng niệm.
*
Ôi! Người thắng kẻ thua đều là tử chiến!
Có lý gì ta không thể thương đau
Mang ơn đến muôn đời càng thông cảm cho nhau
Một nén hương giờ xin dâng tất cả.
*
Mẹ Việt Nam đâu sinh con hóa đá
Có chăng là chút lỗi nhịp thời gian
Để thành cổ thành nấm mồ
Chôn thịt nát xương tan.
*
Ai may mắn sống còn thắt chung dải khăn tang
Thì sao nỡ rẽ ngang đường quang tránh lối
Đừng oán trách phân bì kẻ công người tội. Hòa bình rồi!
Để đạo nghĩa lên ngôi xây dựng nước non này tươi đẹp mãi không thôi.
*
Đông Hà 30.04.2010
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Thanh Chung

Chị Bạch Dương quý mến

Định đi nằm nhưng đọc "cố" bài này chị thấy buồn quá! Chị cứ có suy nghĩ: Dù là người Việt nào ở đâu thì cũng đều mang trong mình dòng máu " Việt" bởi vậy ai cũng có một mong muốn duy nhất đó là: Quê hương đất nước hòa bình không còn chiến tranh. Chị không ngờ lại có những người vẫn nuôi hận thù sâu sắc đến thế? Có khi nào họ nghĩ lại rằng việc làm ấy vô tình sẽ có tội với tương lai không nhỉ? Chia sẻ với em nỗi buồn không của riêng ai này nhé.
----
Họ cũng có những nỗi niềm riêng chị ạ. Em không giận họ đâu chỉ thấy tiếc là mình không có cơ hội dạy và chơi với các bé thôi.
Thực ra làm phe thắng mới là khó. Tiếc là mình không nghiên cứu học hỏi các nước đi trước xem chiến thắng xong họ làm gì với phía bên kia để không làm vết thương kéo dài cả mấy chục năm không thể liền da...

bachduong57

"Tôi suýt khóc như trẻ bị đòn oan khi nhận thông báo không được tiếp tục đứng lớp dạy tiếng Việt cho các con em người Việt ở Chùa nữa. Lý do: Tôi đã dạy các trò bài hát "Tiếng chuông và ngọn cờ" của "nhạc sỹ cộng sản" Phạm Tuyên. Kiến nghị này chỉ của một nhóm giáo viên và một vài vị phụ huynh "quá khích"
---------------------
Định đi nằm nhưng đọc "cố" bài này chị thấy buồn quá! Chị cứ có suy nghĩ: Dù là người Việt nào ở đâu thì cũng đều mang trong mình dòng máu " Việt" bởi vậy ai cũng có một mong muốn duy nhất đó là: Quê hương đất nước hòa bình không còn chiến tranh. Chị không ngờ lại có những người vẫn nuôi hận thù sâu sắc đến thế? Có khi nào họ nghĩ lại rằng việc làm ấy vô tình sẽ có tội với tương lai không nhỉ? Chia sẻ với em nỗi buồn không của riêng ai này nhé.

Thanh Chung

Kính anh T.Khoa

Chị nghỉ mình có thể bắt đầu bằng một diển đàn Phi chánh trị được không? Một trang web để các thành viên người Việt trên khắp thế giới vào đó giới thiệu thơ văn âm nhạc không bàn đến chính trị mà chỉ gặp gơ trao đổi về những kinh nghiệm sống làm việc sinh hoạt Người Việt trên khắp thế giới để đoàn kết lại chìa bàn tay ra nắm chặt bàn tay để mong mỏi làm sao tìm một suy nghỉ đúng đắn cho một nước Việt Nam tương lai không còn hận thù chồng chất mọi người biết xin lổi nhau về những việc làm trong quá khứ tạo những nổi đau hay mất mát khó quên vun đắp tình người không phân biệt Bắc Trung Nam người Kinh hay Dân tộc thiểu số.T.Khoa
----
Em nghĩ hiện tại đã có rất nhiều diễn đàn mà người Việt khắp nơi trên Thế giới có thể bày tỏ quan điểm chính trị và giới thiệu các tác phẩm thơ văn của mình. Khi gốc rễ của vấn đề tức là nhận thức và thái độ của nhà cầm quyền thay đổi lập tức mọi việc cũng sẽ thay đổi nhanh thôi. Những người có tâm như anh em ta chỉ có thể bày tỏ thiện chí và chính kiến với hy vọng "mưa dầm thấm đất".
Cám ơn anh.

Thanh Chung

Kính anh Văn Bá Xuân

Thực tình tôi rất sợ ngôn từ “ Đoàn kết hòa hợp thống nhất “ này lắm rồi bởi chính nó đã lôi kéo không biết bao nhiêu người dân hiền lành chân chất ngây thơ vào cảnh chết chóc tù tội rồi thành quả là họ không hưởng được gì. Bọn ăn trên ngồi trước dùng ngôn từ này để tranh giành quyền lợi dùng người dân lót đường. Trước 1975 có lẽ rất nhiều trí thức yêu nước như chị đã bị lợi dụng rồi sau 1975 …vỡ òa đau khổ. Chính cái lúc ta mong muốn đoàn kết hòa hợp cũng chính là lúc chuẩn bị cho sự chia rẽ tranh giành cấu xé nhau. Họ bắt đầu …quy tụ lực lượng. Chị và tôi phải luôn cảnh giác !
Trân trọng
---
Cám ơn anh đã trở lại với bài viết. Xin chép lại hai câu thơ của Nguyễn Duy để trả lời anh:
Bao đời vua phế đi rồi
Người yêu nước chẳng mất ngôi bao giờ.
Trân trọng.