Sign up
« Trước | Sau»
NÓI VỚI LÂM CÚC VỀ "HỌC QUÊN"
guihuongchogio | 08 Dec, 2009, 07:15 | Tản mạn | (376 Reads)

HỌC QUÊN

Người dạy ta bài học quên
Chỉ vài ba điều mà học hoài không thuộc
Hôm qua mừng vì một điều quên được
Hôm nay vừa nhớ vừa đau

(Lâm Cúc)

Đến một độ tuổi nào đó thì học bất cứ điều gì cũng trở nên khó khăn. Đôi khi học nhớ và học quên... bất lực ngang nhau. Học nhớ để khỏi ra ngóng vào trông, mâm cơm nguội lạnh. Rồi chợt nhớ ra con dặn tối nay đi xem phim cùng chúng bạn. Học nhớ để khỏi bị cắt ngang câu chuyện: "Ơ mẹ mới nói hôm qua". Học nhớ để việc sếp giao hoàn thành đúng thời hạn; để hóa đơn tiền nhà, tiền điện thoại, thẻ tín dụng  không bị phạt thêm vì chậm trả. Nhiều thứ quan trọng phải nhớ mà vẫn quên.

Chuyện nhớ-quên đâu phải mình muốn làm mà được. Có những điều thoảng qua mà đóng đinh vào ký ức. Cũng có những điều học mãi vẫn quên. Như mấy điều "học quên" của bạn. Tưởng đã quên rồi "mà vừa nhớ vừa đau".

Trong các nỗi đau cần nhớ/phải quên, cũng có nỗi đau ngọt ngào, nỗi đau cay đắng. Nhớ hồi mình lên mười trên đường đi học. Một người không quen thấy mình có dải tang trắng quanh đầu đã dừng lại hỏi thăm: "Cha mẹ cháu ai còn ai mất?" Gần bốn mươi năm qua đi, quay lại con đường xưa vẫn thấy lòng ấm áp.

Nhiều lúc muốn sống lại những tháng ngày hạnh phúc để rộng lòng tha thứ hết cho nhau. Vậy mà sao "chỉ thấy gương mặt anh lạnh lùng vô cảm - Chẳng thể nào nhớ nổi một nụ hôn" (Tự vấn - TC). Thế mới biết học nhớ những niềm vui không dễ chút nào.

Mình nhớ hồi chiến tranh sơ tán, ngón tay trỏ của mình mọc một chiếc mụn cơm. Tỳ bút vào viết rất đau mà không thể nào không đi học. Những năm tháng ấy, chiếc mụn cơm ở tay một đứa trẻ con là chuyện rất nhỏ. Ra trạm y tế xã có khác nào "giẫm gai mùng tơi". Mình đã nghiến răng tự cắt nó đi bẳng chiếc bấm móng tay. Máu chảy thấm ướt mấy lượt băng, nhưng sau đó không còn vết sẹo. 

Mình lại nhớ đến những bà chị mình chịu mất đi một phần cơ thể. Để khối u không di căn. Và nghiệm ra, muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ.  Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa.

Thế nhé. Chỉ là một kinh nghiệm nhỏ thôi - sẻ chia cùng bạn.



Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=202342

[1]

Nhiều lúc muốn sống lại những tháng ngày hạnh phúc để rộng lòng tha thứ hết cho nhau. Vậy mà sao "chỉ thấy gương mặt anh lạnh lùng vô cảm - Chẳng thể nào nhớ nổi một nụ hôn" (Tự vấn - TC).

Lãnh cảm!
Lãnh cảm !

Bệnh này hãy vào nhà tu kín.
Hành xác một ngày năm, bảy mươi roi.
Hoặc vác cây thập tự giá lên đồi
Rồi quỳ xuống:
-Ha lê lu....Lạy Chúa !

Cũng có thể ngồi thiền tu giác ngộ.
Thả hồn đi khắp thế giới ta bà
Nhớ khi nào em gặp phật Thích Ca
Thì sẽ thấy nụ hôn nào cũng nhớ.

Hoặc có thể em đọc câu thần chú:
- Úm ba la...
Tay bắt quyết trừ tà.
- Cần kế tha bà ha...
Ngẩng đầu lên vừa khai quang, điểm nhỡn.
.....

[góp ý]| Viết bởi Vân Hải | 08 Dec 2009, 01:33

[2]

Mong sao ai cũng học được cách "quên" và đủ can đảm chịu đau giống như chịu cắt đi một phần của cơ thể mình.
Đọc bài này thì thấy người dí dỏm và hay pha trò nhất lại là người có vẻ như có nhiều nỗi niềm ngấm ngầm bên trong mà đầy nghị lực.

[góp ý]| Viết bởi nico | 08 Dec 2009, 02:36

[3] Ngày mới

Sớm mai vào thăm chị Thanh Chung, đọc bài viết nhỏ mà thật nhiều ý nghĩa.
Ai đó từng nói "Học quên để nhớ" và những chuyện quên, nhớ theo ta như kỷ niệm buồn vui trong cuộc đời này vậy.
Chúc chị ngày mới nhiều may mắn.
Khi nào chị về Hải Phòng, Cát Biển mời chị đi ăn bánh đa cua ở hàng ngon nhất nhé!
ngay moi

[góp ý]| Viết bởi catbien | 08 Dec 2009, 04:51

[4]

Chị viết ngắn nhưng đọc thật dễ chịu và thấm.
Lâu lâu em gái bận nên ít ghé thăm chị được thấy bác vẫn sôi nổi và nồng nhiệt với trang viết...
Đúng là phải học quên... Cảm ơn chị nhiều. Em sẽ tự dặn mình như vậy.

[góp ý]| Viết bởi maithao | 08 Dec 2009, 06:02

[5]

Đến một độ tuổi nào đó thì học bất cứ điều gì cũng trở nên khó khăn. Đôi khi học nhớ và học quên...bất lực ngang nhau

Đúng quá chị yêu ui.
Miu cũng đồng ý với chị:" muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ. Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa.".
Cảm ơn chị với những lời chia sẻ đầy nghĩa tình với chị LC , cũng như với Miu và bạn bè.
Chúc chị một ngày an lành .
( chị thấy thích GV là Miu vui rùi...hi hi)

[góp ý]| Viết bởi Em Miu | 08 Dec 2009, 07:58

[6] Học thêm

Bạn thân mến,
Hôm qua mình đọc trên mạng bài viết "Học từ người quét rác". Bài học nữa trong bài viết đó cho mình là: khi mỉm cười thân thiện với ai đó là mình đang tự thưởng cho mình, chứ không phải cho người đang đối diện...

Mình cứ đọc đi, đọc lại đoạn chia sẻ của Bạn " Muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ. Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa."

Đúng là phải học và cam đảm thực hiện bài học này, nếu muốn tự cứu mình ở một góc cạnh nào đó.

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Lâm Cúc | 08 Dec 2009, 08:38

[7] Học quên

Hóa ra người hay pha trò, hay tếu là người thế này đây: Học quên...Hic...hic..
Tui thấy nàng rất đanh thép, và cố gắng học theo:Muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ. Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa."
Nhưng tui lại giống nàng: Tưởng đã quên rồi mà "vừa nhớ vừa đau". Hu...hu...
-------
Bắt đc nàng LC đây rùi. Sao kín tiếng thế. Hóa ra, nàng đóng cánh cửa tâm hồn để học quên. Học để quên nhanh nhanh nàng nhé!. Quên đc rùi, tui xin tặng nàng một đống rơm mới, thơm phức mùa hạ, dù đương mùa đông

[góp ý]| Viết bởi Kim Dung | 08 Dec 2009, 09:45

[8] Nàng KIm Dung

KD hỡi, tui vẫn theo bóng nàng đi vào tận mọi nhà bè bạn, mỉm cười, hoặc nhăn trán cùng mỗi khi KD có điều gì đó.

Học quên là một bài thơ trong tập Đãi Trăng. Hôm nay TC chia sẻ cùng là một đồng cảm dọc theo đời tui.

KD giữ gìn sức khỏe nhé, hy vọng có một ngày hội ngộ và lang thang cùng nhau

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Lâm Cúc | 08 Dec 2009, 10:03

[9] Kính anh Vân Hải

Em lại gửi anh bài thơ khác của Lâm Cúc nhé:

LẠY PHẬT

Lạy Từ Bi - Đức Từ Bi
Cất giùm con một chữ si cháy lòng
Lang thang đi giữa tết đông
Buồn như người lội ngược dòng lên non.

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 11:50

[10] Nico thân mến

Mong sao ai cũng học được cách "quên" và đủ can đảm chịu đau giống như chịu cắt đi một phần của cơ thể mình.
Đọc bài này thì thấy người dí dỏm và hay pha trò nhất lại là người có vẻ như có nhiều nỗi niềm ngấm ngầm bên trong mà đầy nghị lực.
----
Không nghị lực gì đâu em ơi. "Trói vào mà đánh" thì phải "biết cách chịu đòn". Âu cũng là "hoàn cảnh xô đẩy" hì hì
Chắc em khỏe rồi?

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 11:52

[11] Chào anh Cát Biển

Sớm mai vào thăm chị Thanh Chung, đọc bài viết nhỏ mà thật nhiều ý nghĩa.
Ai đó từng nói "Học quên để nhớ" và những chuyện quên, nhớ theo ta như kỷ niệm buồn vui trong cuộc đời này vậy.
Chúc chị ngày mới nhiều may mắn.
Khi nào chị về Hải Phòng, Cát Biển mời chị đi ăn bánh đa cua ở hàng ngon nhất nhé!
----
Hồi còn đi học ở Đại học TC Hải Phòng, ngày nào TC cũng dừng ăn bánh đa cua ở Da Liễu trước khi đến lớp.
Hẹn anh lần sau sẽ đi ăn thử ở Đường Tàu nhé.
Cám ơn lời mời của anh.
(TB: TC và anh Vũ - Hội VHNT HP biết nhau từ năm 78-79 đấy)

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 11:56

[12] @ Mai Thao ui

Chị viết ngắn nhưng đọc thật dễ chịu và thấm.
Lâu lâu em gái bận nên ít ghé thăm chị được thấy bác vẫn sôi nổi và nồng nhiệt với trang viết...
Đúng là phải học quên... Cảm ơn chị nhiều. Em sẽ tự dặn mình như vậy.
---
Chắc đang mùa thi cử nên cô giáo bận rộn.
Chị thì nhàn cư vi hữu thiện, hì hì. Không viết blog thì làm gì nhỉ?

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 11:59

[13] LC trả tiền!

Nàng TC ui: Tui đặt tiền giá đất thuê nhà nàng rùi nha. Do LC trả!
-----
LC à. Cảm ơn nàng đã chia sẻ. Tui ko muốn nói lại chuyện đó, vì thật ra, ở bên QC của Bọ Lập mọi người cũng hiểu và chia sẻ. Mình thành tâm, thiện ý với con người thôi. Giờ tui lại vui rồi. Là...lá...la...
Tui chỉ muốn nàng vui, nàng cười thôi đấy nha. Quên được là vui. Híc...hic...

[góp ý]| Viết bởi Kim Dung | 08 Dec 2009, 15:08

[14] Miu iu quý

Đến một độ tuổi nào đó thì học bất cứ điều gì cũng trở nên khó khăn. Đôi khi học nhớ và học quên...bất lực ngang nhau
Đúng quá chị yêu ui.
Miu cũng đồng ý với chị:" muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ. Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa.".
Cảm ơn chị với những lời chia sẻ đầy nghĩa tình với chị LC , cũng như với Miu và bạn bè.
Chúc chị một ngày an lành .
( chị thấy thích GV là Miu vui rùi...hi hi)
-----
Miu à, bài này la học từ tinh thần của anh hùng La văn Cầu đấy. Không biết Miu còn nhớ bài tập đọc lớp 1 không?
Anh La Văn Cầu
Bị giập một tay
Anh chặt phăng ngay
Xông lên phía trước
(he he)
Chị đã thấy ảnh mấy chị em đi ăn trưa cùng nhau. Miu điệu ơi là điệu. BN xinh ơi là xinh. LC "ruyên ráng" trong chiếc váy hoa còn HV thì miễn chê trong chiếc váy hồng. Hen quá!!!!

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 21:33

[15] Lâm Cúc iu quý

Mình cứ đọc đi, đọc lại đoạn chia sẻ của Bạn " Muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ. Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa."

Đúng là phải học và cam đảm thực hiện bài học này, nếu muốn tự cứu mình ở một góc cạnh nào đó.
---
Bạn cứ yên tâm thực hiện đi. Mình sẽ tặng bạn cả một tấn thuốc tê, muốn cắt gì cũng OK he he

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 21:36

[16] @Nàng Kim Dung thân mếu

Hóa ra người hay pha trò, hay tếu là người thế này đây: Học quên...Hic...hic..
Tui thấy nàng rất đanh thép, và cố gắng học theo:Muốn quên một nỗi đau, thì phải chịu đớn đau một lần cắt bỏ. Khối u buồn nếu di căn vào tim, sẽ không còn cách chữa."
Nhưng tui lại giống nàng: Tưởng đã quên rồi mà "vừa nhớ vừa đau". Hu...hu...
----
Tui đang "nổ" đấy nàng ui. Nổ để có thêm dũng khí bò lên "lấp lỗ châu mai" hì hì.
Viết thế thôi mà vẫn đang "đau" vì chưa quên.
Tiền thuê đất của nàng và nàng LC sẽ được tính bằng ốc... chết nhé.

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 08 Dec 2009, 21:43

[17]

Rồi một ngày nào đó ta già nhăn nhúm, tóp teo, ngồi một mình lẩn thẩn chẳng còn nỗi nhớ để mà đau. Ai có hỏi:
- Ăn chưa?
Thì chỉ có mỗi một câu:
- Nào nó đã cho ăn gì đâu, đã mấy ngày rồi chẳng nhớ.
Ta đã chuyển nỗi đau tới các con bởi các con còn biết nhớ.

[góp ý]| Viết bởi H Giang | 08 Dec 2009, 21:53

[18]

Học cách nhớ để biết quên
Học cách quên những điều không cần nhớ
Tưởng mâu thuẫn như Chí Phèo - Thị Nở
Ai có ngờ biện chứng như điên

hehehe, chào có bạn tếu lâm này "1 cái" nha

[góp ý]| Viết bởi hoahuyen | 08 Dec 2009, 22:19

[19] Gửi Thanh Chung

LẠY PHẬT

Lạy Từ Bi - Đức Từ Bi
Cất giùm con một chữ si cháy lòng
Lang thang đi giữa tết đông
Buồn như người lội ngược dòng lên non.
....
Em! Rất hay , bởi suy rộng ra trong đó có cả những gương mát người dù chỉ gặp một lần hay chưa từng gặp mà cứ mãi lưu giữ trong trí nhớ của ta và ngược lại...

Con tham , nhớ những lối mòn
Nhớ vầng trăng khuyết trăng tròn ngày xưa
Nhớ chiều nao nắng trong mưa
Nhớ ôi là nhớ như vừa hôm qua!...

Chúc anh khỏe mạnh bình an !

[góp ý]| Viết bởi Hữu Kim | 09 Dec 2009, 11:28

[20] Kính anh Hoài Giang

Rồi một ngày nào đó ta già nhăn nhúm, tóp teo, ngồi một mình lẩn thẩn chẳng còn nỗi nhớ để mà đau. Ai có hỏi:
- Ăn chưa?
Thì chỉ có mỗi một câu:
- Nào nó đã cho ăn gì đâu, đã mấy ngày rồi chẳng nhớ.
Ta đã chuyển nỗi đau tới các con bởi các con còn biết nhớ.
---
Đến lúc không còn nhớ nổi đã ăn cơm hay chưa thì không còn gọi là cuộc sống nữa. Chỉ là sự tồn tại thôi. Chán nhỉ! Em không muốn sống lâu đến thế đâu, hu hu...

[góp ý]| Viết bởi guihuongchogio | 09 Dec 2009, 11:53

[21] Kính anh Hoa Huyền

Học cách nhớ để biết quên
Học cách quên những điều không cần nhớ
Tưởng mâu thuẫn như Chí Phèo - Thị Nở
Ai có ngờ biện chứng như điên

hehehe, chào cô bạn tếu lâm này "1 cái" nha
----
Thỉnh thoảng em cũng học đòi "ný nuận" chút xíu thôi mà. Cơ bản là vẫn không thể nghiêm túc tư duy một cách biện chứng được .

[góp ý]| Viết bởi guihuongchogio | 09 Dec 2009, 11:57

[22] Kính anh Hữu Kim

LẠY PHẬT

Lạy Từ Bi - Đức Từ Bi
Cất giùm con một chữ si cháy lòng
Lang thang đi giữa tết đông
Buồn như người lội ngược dòng lên non.
....
Em! Rất hay , bởi suy rộng ra trong đó có cả những gương mát người dù chỉ gặp một lần hay chưa từng gặp mà cứ mãi lưu giữ trong trí nhớ của ta và ngược lại...

Con tham , nhớ những lối mòn
Nhớ vầng trăng khuyết trăng tròn ngày xưa
Nhớ chiều nao nắng trong mưa
Nhớ ôi là nhớ như vừa hôm qua!...
----
Lâu lắm rồi mới thấy anh "tái xuất". Lại còn cảm nhận bằng thơ nữa chứ! Thơ của Lâm Cúc ngắn mà sâu sắc, ngôn từ luôn bị oằn xuống bởi sức nặng ngữ nghĩa. Đọc thơ của mọi người xong, em hết muốn làm thơ kiểu mợ ông trời luôn.
Chúc anh khỏe nhé.

[góp ý]| Viết bởi guihuongchogio | 09 Dec 2009, 12:03

[23]

Đến lúc không còn nhớ nổi đã ăn cơm hay chưa thì không còn gọi là cuộc sống nữa. Chỉ là sự tồn tại thôi. Chán nhỉ! Em không muốn sống lâu đến thế đâu, hu hu...
....
TC ơi! nhưng như thế vẫn còn hơn khối kẻ đang sống nhăn răng mà vô tích sự, ăn trên ngồi chốc hưởng bổng lộc nhiều mà chẳng làm gì cho dân cho nước, chẳng được như thằng bù nhìn giữ dưa.
Thấy quốc thể bị nhục mà không biết căm
Thấy kẻ thù lăm le xâm lấn mà vẫn ca ngợi rằng tốt tốt.

[góp ý]| Viết bởi H Giang | 09 Dec 2009, 13:20

[24]

Chị thân quý!

Em viết trong bài thơ “Sợ” thế này:

“sợ nhìn sâu vào mắt nhau để lạc nhau mãi mãi

sợ những người quen bỗng một ngày thành lạ
sợ cái cần nhớ lại quên, cái cần quên lại nhớ

sợ chẳng nhận được mình kể cả soi gương...”

Em thì cứ “học quên” tuốt luốt cho nó nhẹ người! Chỉ nhớ “sắp đến ngày lĩnh lương” là “an toàn” nhất!
À, em có ông chú họ ở Mỹ về VN chơi, tuần sau qua bên ấy , em muốn gửi tặng chị, anh Vũ Duy Mẫn và một số anh chị bên ấy tập thơ mới của em, không biết làm thế nào đến tay chị được. Chị cho em “đáp số” với?
Em chúc chị:
Cái cần “quên thì quên, cái cần nhớ thì nhớ” chị nhé!

[góp ý]| Viết bởi vuthanhhoa | 09 Dec 2009, 16:21

[25] Kính anh Hoài Giang

TC ơi! nhưng như thế vẫn còn hơn khối kẻ đang sống nhăn răng mà vô tích sự, ăn trên ngồi chốc hưởng bổng lộc nhiều mà chẳng làm gì cho dân cho nước, chẳng được như thằng bù nhìn giữ dưa.
Thấy quốc thể bị nhục mà không biết căm
Thấy kẻ thù lăm le xâm lấn mà vẫn ca ngợi rằng tốt tốt.
---
Những người anh nói đến họ làm khổ dân mà họ không biết (?). Còn mình lú lẫn thì mình làm khổ con cái mà mình cũng không biết. Khổ con thì chỉ trong phạm vi gia đình, dòng tộc. Khổ dân thì trên phương diện quốc gia, hu hu..

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 09 Dec 2009, 19:11

[26]

Em thì cứ “học quên” tuốt luốt cho nó nhẹ người! Chỉ nhớ “sắp đến ngày lĩnh lương” là “an toàn” nhất!
À, em có ông chú họ ở Mỹ về VN chơi, tuần sau qua bên ấy , em muốn gửi tặng chị, anh Vũ Duy Mẫn và một số anh chị bên ấy tập thơ mới của em, không biết làm thế nào đến tay chị được. Chị cho em “đáp số” với?
Em chúc chị:
Cái cần “quên thì quên, cái cần nhớ thì nhớ” chị nhé!
----
Có loại thần dược nào giúp được cái cần nhớ thì nhớ, cái cần quên thì quên, thì chia sẻ, em gái nhé.
Em nhờ người nhà gửi sách đến địa chỉ nhà chị:
Chung Lê
141-10 25th Road, apt 5C
Flushing - NY 11354
Chị sẽ làm ông Bưu điện ở chặng cuối cùng, phân phát đến tận tay người được tặng sách.
Cám ơn em nhiều.
Chúc vui, khỏe và hạnh phúc nhé.

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 09 Dec 2009, 19:15

[27] Thăm Thanh Chung

Thăm TC : Mình nhớ các Cụ ta có câu : " Miếng ngon nhớ lâu / Điều đau nhớ đời " ! Vậy nên bài viết của TC gợi nhiều điều đáng suy nghĩ...
À ! đến 12-12 này " Con Oét " của Trần lão gia tròn
3 tuổi mà chưa thấy " lính gác " phía trời Tây lên tiếng " Chúc Mừng " . Ghé thăm TC gửi lại mấy dòng . Chuc TC luôn vui - khỏe - viết hay và đều nghen !

[góp ý]| Viết bởi Dưa Lê | 10 Dec 2009, 09:35

[28]

Bài này viết nhẹ nhàng mà tâm trạng quá, Chung ơi.
Chị thì, cái cần quên lại nhớ rất lâu, mà cái cần nhớ thì sao mà chóng quên thế không biết.
Có bài thơ HỌC QUÊN ĐỂ NHỚ của ĐẶNG VƯƠNG HƯNG chép lại gửi Chung đọc nè :

Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...

Thứ hai chị đi du lịch Hà Nội, Đền Hùng, Hạ Long, Cát Bà, Hải Phòng một tuần, đi cùng cơ quan và phải làm phó đoàn (chức danh này nhằm mục đích là để ngăn chặn sự tung tăng của chị khi "thả hổ về rừng")

[góp ý]| Viết bởi lthtinh | 10 Dec 2009, 10:40

[29] Kính bác Dưa Lê

Thăm TC : Mình nhớ các Cụ ta có câu : " Miếng ngon nhớ lâu / Điều đau nhớ đời " ! Vậy nên bài viết của TC gợi nhiều điều đáng suy nghĩ...
À ! đến 12-12 này " Con Oét " của Trần lão gia tròn
3 tuổi mà chưa thấy " lính gác " phía trời Tây lên tiếng " Chúc Mừng " . Ghé thăm TC gửi lại mấy dòng . Chuc TC luôn vui - khỏe - viết hay và đều nghen !
----
Em vẫn sang thăm Trần Lão Gia thường xuyên đấy ạ. Thấy nhiều anh em bạn bè gửi thơ chúc mừng con web 3 tuổi - mà ngại mình... sức yếu nên không dám ra gió ạ.
Cám ơn Lão Dưa Lê đã không quên ghé thăm nhà em và nhắc nhở.

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 10 Dec 2009, 17:50

[30] @Chị gái

Em có cả cuốn thơ của Đặng Vương Hưng đấy, nhưng để ở VN mất rùi. Bài này cũng là một trong những bài em thích.
Dịp Noel em cũng đi chơi ở Las Vegas. Kém miếng khó chịu, he he.
Đã nhận được mỹ phẩm cho VT qua đường bưu điện. Nói để con gái yên tâm nhé.

[góp ý]| Viết bởi Thanh Chung | 10 Dec 2009, 17:54

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)
 
BE KIND TO YOURSELF