BỎ PHIẾU

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Hôm nay mình đọc được mẩu tin này ở trên báo “Người Lao động”:

“(NLĐ)- Ngày 4-3 Sở Công Thương tỉnh Long An đã triển khai quyết định do Chủ tịch UBND tỉnh Long An Dương Quốc Xuân ký cho ông Nguyễn Văn Minh chi cục trưởng Chi cục QLTT Long An thôi giữ chức vụ vì trong quá trình điều hành để xảy ra nhiều sai phạm như cán bộ đi Campuchia đánh bạc cho nhân viên thôi việc trái luật và cán bộ “mượn” tiền của dân…

Cùng ngày Chi bộ Đảng Chi cục QLTT tỉnh Long An cũng đã họp bỏ phiếu đề xuất hình thức kỷ luật đối với ông Nguyễn Văn Tâm nguyên đội trưởng Đội QLTT số 5 vì đã có hành vi đánh bạc và dư luận cho rằng ông Tâm có quan hệ tình cảm với bà Trần Thúy Liễu (người đốt chết chồng mình là nhà báo Hoàng Hùng).

Kết quả có 12/38 phiếu đề nghị cách chức 11/38 đề nghị khai trừ ông Tâm ra khỏi Đảng. Ngoài ông Tâm ông Nguyễn Vinh Sang kiểm soát viên Đội QLTT số 2 cũng bị đề nghị kỷ luật với hình thức khiển trách….”

Kết quả này có thể được phân tích như sau:

More...

TĂNG ĐI EM

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Mượn lời bài “Đi đi em” của cố nhà thơ Tố Hữu)

Rứa là hết! Vàng – Đô la phi mã

Còn mong chi ngày trở lại Giá ơi

Quên làm sao Em hỡi lúc chia phôi

Bởi tăng trưởng hai đứa mình nghẹn nói

 

 

Xăng dẫn trước vọt lên cao chới với

Điện rượt theo thịt cá cũng a dua

Cơm tại gia mà chay tịnh như chùa

Hàng dây tiếng thở dài trên miệng vợ

 

 

Biết chăng Em nỗi lòng anh khi đó

Nó tơi bời đau đớn lắm Em ơi

Mà sao Em còn luyến tiếc không rời

Nơi bão giá tràn qua như cơn lốc?

 

 

Đêm thao thức nằm mơ mình có lộc

Cho quên đi bao nỗi nhọc ban ngày

Cho quên đi lương tháng nhẹ như bay

Quên toan tính ngược xuôi tất tả

 

 

Em ngoái cổ nhin anh ta chỉ trả

Thầm cho nhau đôi mắt ướt ly sầu

Biết làm sao em hỡi nói cũng nhau

Lạm phát vẫn tăng hoài như ngựa vía

 

 

Thì em hỡi tăng lên đừng tiếc nữa

Ngại ngần chi nấn ná chỉ thêm phiền

Tăng đi em can đảm giá xăng lên

ừ đi bộ phải đâu là tội lỗi!

 

 

Anh mới hiểu càng ngậm ngùi khổ tủi

Càng dày thêm khát vọng đổi đời mau

Tăng đi em ai chóng phất chóng giàu (?)

Mặc con sãi vẫn vào chùa quét lá

Để thêm nhớ mai sau ngày Bão Giá

Mà hôm nay ta mới chỉ bắt đầu.

More...

BÓC NGẮN CẮN DÀI

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Sau khi nhận được món tiền nhuận bút ngoài dự kiến của báo Tuổi Trẻ Cười mình gọi điện về cho bà chị ruột ở TP Hồ Chí Minh đặt dệt áo ấm cho các em học sinh ở trường tiểu học A Vao (xã A Vao huyện Đakrông Quảng Trị - Hiệu trưởng ông Vinh: 0977041835).

image

Các em học sinh Trường tiểu học A Vao xới cát trong giờ ra chơi cho đỡ lạnh. (Ảnh – Dân trí)

Chẳng gì đây cũng là “hợp đồng” làm ăn mở hàng cho doanh nghiệp tư nhân của bà chị nên mình “nổ” hơi to: “Chị cứ dệt cho em 100 áo len cho trẻ em từ 8-10 tuổi. Giá cả không quan trọng!”. Chị mình thống nhất quan điểm đã đem tặng từ thiện thì phải đảm bảo chất lượng và sẽ chỉ tính đúng giá nhân công và nguyên liệu. Tính đến hôm nay thì 100 cái áo đã dệt xong. Sang đầu tuần sau chị mình sẽ liên hệ với thầy hiệu trưởng để gửi áo đi. (Vẫn còn kịp rét Nàng Bân!)

image image

image image

Giá thành mỗi chiếc áo là 60.000. Tiền nhuận bút của mình sau khi trừ thuế còn chưa đầy hai triệu. Bóc ngắn mà cắn lại dài quá. Nhưng chị gái mình và một người bạn cũ đã đồng ý chìa tay cho mình “cắn” he he…

More...

“NGƯỜI NHÌN THẤU LINH HỒN” ĐÃ ĐẾN NY

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Tối qua mình nhận được một cuộc gọi từ số máy có mã nước 84. Đoán ngay là sếp của em Hải Vân đã đến New York. Thực ra là cả đoàn năm người đã đến từ tối thứ năm. Thứ sáu NY mưa tầm tã nhưng mọi người vẫn quyết tâm mua vé đi tour mà không nhắn tin cho mình. Sếp của em Hải Vân hỏi mình có đến lấy quà được không. Tất nhiên là nếu gói quà không “lưu lạc” tận sang New Jersey như chuyến trước thì nhất định mình sẽ đến tận nơi để chào hỏi và cám ơn “ông bưu điện” bất đắc dĩ.

“Đêm nằm lưng chửa tới giường – Chỉ mong đến sáng lên đường… nhận quà của em Vân” (hi hi). Lẽ ra sáng nay mình phải ở nhà vì đã hẹn thợ đến sơn lại trần nhà tắm hôm trước mới bị sập do tầng trên bị vỡ ống nước. Nhận được điện thoại của sếp em Hải Vân mình giao nhiệm vụ cho con gái ở nhà trông bác thợ. “Mẹ đi chơi đây con ạ!”. (Có con lớn sướng thật!).

Em Hải Vân nghe mình “khóc lóc” vì mất găng tay đã gửi sang tặng một đôi găng tay da màu đen. Hải Vân vẫn “ngố” như hồi mình gặp lần trước (he he). Găng tay ở bên này nhiều vô biên. Mình đã kịp tự tặng một đôi mầu nâu mà chẳng cần nhân dịp gì cả. Nhưng mà cứ cám ơn cô em “kịch liệt” cái đã. Thế là bà chị có hai đôi găng tay (!).

Món quà chính em Hải Vân thông báo là cuốn sách của em Thanh Hoa cơ. Mình đã tranh thủ lúc ngồi trên tàu đọc được mấy truyện. Chưa gặp em Thanh Hoa mình đã khen em thông minh sắc sảo và… ghê gớm (giống mình hơ hơ). Gặp rồi lại phát hiện ra em í rất xinh chân dài và rất chu đáo nữa.

Cám ơn cả hai em Hải Vân và Thanh Hoa.

Feb 2011 075

Còn đây là ảnh chụp trong chuyến đi chơi sáng nay. Tất nhiên là mình nhất quyết không khai là cả đoàn đã đi thăm Bảo tàng người sáp Madam Tussauds (he he)

Feb 2011 042

Feb 2011 026 

Feb 2011 054

Feb 2011 028

Feb 2011 063

Feb 2011 067

Feb 2011 027

Feb 2011 055

More...

HÃY XÙ LÔNG LÊN!

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Ngay sau khi vợ nhà báo Hoàng Hùng ra đầu thú không ít bạn đọc bloggers và cả các  phóng viên đã kêu gọi giới truyền thông nên có cách ứng xử sao cho không làm tổn thương những người thân của anh. Nhà văn Nguyễn Quang Lập với một bài viết chưa tới 450 từ đã nhận được 245 phiếu ủng hộ của bạn đọc. Bài viết của nhà thơ Đỗ Trung Quân trên mạng xã hội yahoo new cũng có hơn 500 ý kiến chia sẻ.

Tuy nhiên có lẽ chỉ xếp sau vụ án Nguyễn Đức Nghĩa bi kịch gia đình của nhà báo Hoàng Hùng đã được/bị các tờ báo “khai thác” triệt để nhằm tăng tirage hoặc số lần truy cập trực tuyến. Mỗi ngày có khoảng vài chục bài báo đưa tin cùng một nội dung nhưng cách giật tít thì bộc lộ đầy đủ cái “tâm” và cái “tầm” của người viết.  

image

Một số người đề xuất nên đưa hai cháu đi khỏi Long An để tiếp tục đi học. Trốn đi đâu khi ảnh và tên các cháu ngày ngày xuất hiện trên mặt báo? Không ít người nhân danh từ thiện đến thăm và tặng quà nhưng thực chất để được tiếp cận với người trong cuộc cho thỏa tính hiếu kỳ. Đồng nghiệp của bố các cháu có ngày còn yêu cầu ba bà cháu trả lời hàng chục cuộc phỏng vấn thì hy vọng gì vào sự định hướng của truyền thông trong việc vận động xã hội chia sẻ bao bọc các cháu trước nỗi bất hạnh mà các cháu đang phải gánh chịu? 

Cách đây vài năm gia đình cô bạn đồng nghiệp của tôi bị tai nạn giao thông. Xe của cô bị đuôi chiếc xe container cùng chiều va quyệt khiến cho lật nghiêng. Đứa con gái mười ba tuổi bị nặng hơn cả. Mất trí nhớ gần một tháng. Trước ngày con bé trở lại trường Ban giám hiệu tổ chức một buổi nói chuyện công khai với tất cả học sinh. Con bé rất căng thẳng khi đến trường ngày đầu tiên. Nhưng thấy bạn bè chẳng ai nhắc đến vụ tai nạn cũng không có lời xì xầm chỉ chỏ từ phía sau lưng thì yên tâm đi học.

Xin các nhà tư vấn tâm lý hãy giúp hai cháu Nhung và Châu đủ nghị lực để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Xin những người làm công tác giáo dục hãy dạy cho học sinh của mình biết cảm thông chia sẻ với nỗi bất hạnh của bạn bè. (Xin đừng nhầm lẫn giữa giáo dục nhận thức với việc ra chỉ thị cấm đoán). Xin các nhà hảo tâm hãy lập quỹ để giúp đỡ các cháu mà không cần đưa tin chụp hình đăng báo. Và cuối cùng xin các nhà báo đừng làm thay các nhà thực thi luật pháp. Chỉ tòa án mới có quyền phán quyết tội phạm.

Hai cháu Nhung và Châu hãy cố gắng vượt lên! Chỉ có sự kiên cường của các cháu mới có thể làm dịu nỗi đau của bà nội và trở thành điểm tựa cho người mẹ đang dằn vặt  sám hối sau song sắt. Chỉ có sự thành công của các cháu trong cuộc sống mới hóa giải được nỗi đau mà cha các cháu đã âm thầm chịu đựng trước khi nhắm mắt. Hãy xù lông lên như con nhím trước "sự man rợ của dư luận"* và tự cứu lấy mình!
______
*mượn của nhà văn Nguyễn Quang Lập

More...

THẦY CÔ BẠN BÈ TÔI VÀ THÁNG HAI NĂM BẢY CHÍN

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Hồi cấp ba mình học ở trường Kiều Trung. Theo đường chim bay thì nhà mình chỉ cách xưởng trường một bức tường rào cao chừng 5 mét. Còn nếu “chim đi bộ” thì mất chừng mười phút vừa đi vừa nhẩn nha.

Học sinh người Hoa được chia đều vào hai lớp A và B. Lớp mình có khoảng 60% học sinh Việt nam. Các môn học như: toán văn sinh vật chính trị hóa… đều do các thầy cô người Hoa đảm nhiệm.

Thầy Cung Kim Tương dạy hóa không nói được chữ “đ” trong tiếng Việt. “Ôxýt đồng” thì thầy đọc thành “Ôxýt tùng”. Mỗi lần có bài kiểm tra định kỳ thầy đều đến trường ngồi đợi cả buổi ở văn phòng. Thỉnh thoảng đi ra đi vào ngó ra cổng rồi lẩm bẩm: “tại sao không có trò nào đến hỏi bài?”. Có lần giảng về axít thầy mang đến lớp một ống nghiệm đựng chất lỏng không màu và đưa cho mấy đứa ngồi bàn đầu ngửi. Một thằng bảo: “thưa thầy mùi “rắm”. Thầy khen đúng đúng mùi dấm. Cả lớp cười nghiêng ngả. Thầy ngơ ngác hỏi: “tại sao các em lại cười?”. Thầy hiền thế nên trò nào cũng quý.

More...

CHÍN SỚM

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Trong khi mình cứ lấn bấn điểm báo với đọc tin thì cả làng đã chén no một bụng sô-cô-la của Lễ Tình nhân. Có người ghé nhà gạt luôn cả mớ rau cải “tự huyễn hoặc” của mình xuống sọt dưa để lấy chỗ đặt bánh. Entry này coi như khăn trải bàn nhé. Ai có quà “Va-linh-tinh” thì cứ đặt lên tặng mình.

CHÍN SỚM

Chiều qua hai chiếc máy báo khói (smoke detector) trong nhà bỗng dưng nhất loạt kêu ré lên. Nhà mình có nổi lửa gì đâu. Con gái đến thư viện học rồi đi tập yoga. Mình ăn bánh mỳ với chả lụa. Hóa ra là pin (battery) sắp hết. Mình kê ghế các kiểu đứng lên mà vẫn còn 20 cm nữa mới chạm được trần nhà. (Thảo nào ai cũng thích chân dài!) Đành phải gọi điện nhờ ông bạn làm bảo trì của khu nhà. Ông bạn hẹn hết ca trực sẽ ghé. (Gọi là “bạn” vì ông này đã đến nhà mình sửa đường nước một lần theo sự phân công của Ban quản trị. Biết ông cũng ở trong cùng khu phố nên mình xin số điện thoại để phòng khi bất trắc)

More...

KHI NÀO TRUYỀN THÔNG VN THÔI TỰ HUYỄN HOẶC?

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Truyền hình Mỹ gọi Việt Nam là ngôi sao đang lên

image 

Theo Wikipedia KPVI News 6 là kênh truyền hình địa phương tại  Idaho Falls và  Pocatello Idaho (thuộc bang Idaho) chi nhánh của Công ty Truyền thông quốc gia Mỹ (NBC – National Broadcasting Company). Dân số của cả hai nơi này cộng lại chưa bằng một phần ba dân số tỉnh Hà Giang (khoảng 200 ngàn dân).

Cũng theo Wikipedia vào tháng 1 năm nay do tình hình tài chính khó khăn KPVI News 6 sẻ phải cắt giảm 27 trên tổng số 43 nhân viên. Hiện nay họ phải sử dụng nhân lực chung với kênh truyền hình KIFI Local News 8.

Idaho là một bang nằm ở phía Tây bắc nước Mỹ. Địa hình chủ yếu là núi đá. Tổng dân số theo số liệu thống kê năm 2009 xấp xỉ 1 5 triệu (so với hơn 300 triệu của toàn nước Mỹ).

image image image

Xét theo một phương diện nào đó việc lấy tin của KPVI New 6 rồi trích nguồn “truyền hình Mỹ” cũng không khác với việc đài Viên-chăn lấy tin của đài Bình Phước nhưng lại trích dẫn: “theo truyền hình Việt Nam..”.

Trang web của KPVI New 6 đã đăng một bài giới thiệu về “tour” du lich Việt Nam mà nội dung chính đã được tác giả bài báo trên Việtnam Net chọn dịch. Chỉ khác là bài này nằm trong mục “lối sống” chứ không thuộc về “diễn đàn kinh tế” như kiểu Vietnam Net đưa tin.

image

Theo đường link cung cấp dưới mỗi từ Việtnam tour độc giả được dẫn đến trang web của công ty du lịch lữ hành có tên là Tauck: http://www.tauck.com/. Cũng không loại trừ khả năng Tauck đã thuê “sân” của KPVI New 6 để quảng cáo cho các tour của họ. Một khi để hấp dẫn du khách các công ty lữ hành không ngần ngại sử dụng các mỹ từ như “ngôi sao đang lên” “thiên đường” “đỉnh cao” cho các điểm đến trong lịch trình tour. Người Ireland chẳng biết có “bay lên mây” khi KPVI New 6 đã cho rằng chỉ những chuyến đi đến Ireland mới xứng đáng đứng đầu danh sách của  “niềm ao ước”.

Tôi còn nhớ trong cuốn giáo trình dạy tiếng Pháp cách đây gần hai chục năm có một câu chuyện vui. Hai vợ chồng thời tiền sử bàn nhau xây chuồng chống rét cho gia súc. Mấy ngàn năm sau khu chuồng trại chỉ còn là đống hoang tàn đổ nát. Chàng hướng dẫn viên du lịch đã thao thao giới thiệu với du khách: “Nơi đây trước kia từng là một ngôi đền”.

Không rõ tác giả bài báo trên Viêtnam Net “ngây thơ” hay cố tình “lập lờ”?  Hay bệnh chung của ngành truyền thông Việt Nam là thích được “tây” khen và “tự sướng”? Thỉnh thoảng báo chí chính thống lại có những tin bài hết sức “lạc quan”:  “Ngân hàng thế giới đánh giá cao Việt Nam…” “Tổ chức Liên Hiệp quốc ca ngợi Việt Nam…” Các cụ ta có câu: “Lời nói không mất tiền mua”. Với các ông Tây sang Việt Nam thì việc ban phát lời khen lại càng “không mất gì của Bọ”. Giả sử bạn được mời sang hàng xóm ăn cỗ. Dù món ăn chằng hợp khẩu vị với mình. Lúc ra về bạn sẽ mắng vào mặt chủ nhà hay khen một lời xã giao để lần sau họ mời cũng sẽ không quay lại?

Bao giờ Truyền thông Việt Nam mới thôi tự huyễn hoặc?

More...

QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Sau khi mở cửa chợ Tết một tuần ở chiếu rượu Quê Choa Bọ Lập khai bút đầu xuân với tạp văn “Những con rạm bè sông Gianh”.

Khi con đường trước mặt mỗi năm một ngắn đi người ta hay ngoái lại phía sau cũng là điều dễ hiểu. Dạo này mình rất hay nhớ lại những ước mơ thuở nhỏ. Chẳng hạn như lúc lên bốn lên năm chỉ mong lọ muối biến thành lọ đường để bát cháo ngô buổi sáng được trộn đường đến ngọt lịm mà không cần phải xin phép mẹ. Mình nhớ từng ao ước sau một đêm ngủ dậy sẽ biến thành cô bé thiếu nhi Liên xô mặc váy hồng với hai chiếc nơ vừa to vừa xinh cài trên hai bím tóc như trong một tờ họa báo. Lúc còn bé mình luôn phải mặc thừa quần áo của các anh các chị. Nhà mình ở thành phố nhưng ký ức vẫn đọng lại một nhánh con sông Kinh Thầy ngày đi sơ tán:

Tuổi thơ tôi có bát cơm quả trứng bên sông
Cho bạn tôi một buổi chiều tắm sông nước xiết
Lũ trẻ chúng tôi chạy dọc theo bờ đê mải miết
"Tuệ ơi về ăn cơm..."

***

Mình ám ảnh bài viết của Bọ Lập không phải vì tuổi thơ cơ cực của Bọ và những bạn bè cùng trang lứa. Cũng chẳng phải vì những con “cá ngạnh nối đuôi nhau bơi đen đặc dòng sông” hay  vì chiếc “bè  rạm to lớn đến vài vạn con”. Mình từng chứng kiến trận lụt kinh hoàng khi tất cả mọi người phải lánh ra sân kho hợp tác xã. Trẻ con dù bị giữ chặt ở trên những chiếc bàn đặt trên giường vẫn cố tình thò chân xuống khua nước cười đùa. Mình cũng từng chứng kiến hố bom sâu hoắm trước cửa nhà. Mấy chị em cái Liễu bằng tuổi mình bị văng đi mỗi nơi một mảnh. Mỗi lần nhớ lại tuổi thơ khốn khó mình thường tự nhủ: chiến tranh phải thế!

Hai mươi năm sau mình đi làm dự án cho một tổ chức Phi chính phủ ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Trẻ con giữa mùa đông - vẫn cởi truồng – tím tái vì lạnh - chạy theo xe “ông Tây” xin kẹo. (Hồi đó tụi mình mỗi lần đi xuống dự án đều mang theo mấy cân kẹo Hải Hà); Thanh niên dân tộc mười bảy mười tám tuổi đi khám nghĩa vụ quân sự không biết chữ phải dùng ngón tay điểm chỉ. Đất nước đã hòa bình gần hai mươi năm. Mình không hiểu nổi tại sao lại thế. Ba mươi năm sau đọc báo thấy trẻ con đi học bị đắm đò chết đuối; trẻ con đu dây đến trường; trẻ con không đủ quần áo ấm phải xúc cát trong giờ ra chơi cho đỡ lạnh… thì lại càng không hiểu nổi. Chúng ta đang tiến lên hay lùi xuống?

Hôm qua trong bữa ăn mình vừa kể cho con gái nghe vừa khóc. Cô bé mười ba tuổi trong vụ chìm đò ở Quang Hải đã quyết định buông tay mẹ ra rồi lặng lẽ chìm xuống đáy sông Gianh. Cô bé muốn mẹ sống để còn lo cho các em còn nhỏ. Trong đời ai cũng phải đứng trước những quyết định trọng đại khó khăn. Nhưng người lớn chúng ta có tội khi bắt cô bé mười ba tuổi làm một việc quá sức mình như vậy.

Giá như các vị quan chức khi thấy mình bất lực không lo nổi cho dân cũng dũng cảm như cô bé - Lùi lại phía sau nhường chỗ cho những người thực tài lên thay. Có lẽ đời sẽ bớt đi những số phận như cô bé nằm dưới sông Gianh; và cũng bớt đi những câu hỏi “vì sao lại thế?”.

More...

KHOE “LỘC” ĐẦU NĂM

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

1- Năm nay mình có lộc. Đầu tiên là có một “anh Tý” theo về làm bạn. “Chàng” “cả thẹn” quá. Dụ dỗ kiểu gì cũng không chịu ra chơi. Chẳng biết cả tuần vừa rồi ăn gì mà sống được. Thật đúng là “sai một ly – đi một dặm”. Đang ở chốn phồn hoa (giữa Manhattan) thực phẩm ê hề lại đi mê mẩn theo chân mình về xứ “nhà quê”. Cả ngày chẳng có ai làm bạn. Tuy vậy cũng chưa thấy “chàng” giận dữ cắn xé gì. Bốn chiếc bẫy keo đã khô rang. Chắc “chàng” đang cười rinh rích. Tạm thời “tụi mình” sẽ chung sống hòa bình. Đợi “chàng” mất cảnh giác mình mới mua bẫy về đặt tiếp. Nếu vẫn không thành công thì chắc sẽ chuyển hướng sang “dụ Mèo”.

More...