TRĂM VOI

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Serie Vịt cỏ)

Hắn yêu vợ nhưng chỉ phải mỗi tội ham vui. Gặp bạn thì lời hứa với giời cũng bé. Sinh nhật vợ hắn hẹn đưa cả nhà đi ăn tối. Chuẩn bị ra khỏi cơ quan bỗng điện thoại đổ chuông: “Tao mới bay ra trưa nay sáng mai vào luôn”. Thế là bia là thế sự. Gần mười năm chứ có ít đâu. Đợi không được gọi điện không xong vợ và con đành dắt nhau ra đầu phố ăn miến lươn. Quá nửa đêm về nhà chân hắn liêu xiêu lướt trên bậc cầu thang. Ngủ.

Sinh nhật hắn vợ mua tặng một chiếc cà-vạt đũi thêu toàn voi. “Em phải vào tận Hà Đông đặt hàng đấy”. Một chiều buồn hắn rách việc đem voi ra đếm. Chẵn một trăm con. Từ đấy hắn đâm ra “dị ứng” với tất cả những gì liên quan đến đến “voi” và “nước sáo”.

More...

HOA HẬU TỨ BÀ BÀ

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Viết cho ngày 16 tháng chín)

Thiền viện có bốn mụ. Hoài Vân dẫn đầu về chỉ số IQ (sắp được Quốc hội mời đến biểu quyết đường sắt cao tốc). Lâm Cúc là nhà thơ duy nhất dám đem Trăng ra đãi cả làng blogs (hào hiệp đến thế là cùng!). Mình nổi tiếng “đầu gấu” đất Cảng (mà chưa khủng bố được ai). Kim Oanh là hoa hậu duyên dáng và tài năng của cả nhóm.

Ngay từ hồi mới lơ ngơ vào sân chơi vnweblogs mình đã rất mê những entry của Kim Oanh. (Tất diên là bây giờ vẫn mê – nhưng theo cách “của nhà làm được”). Những chuyện từ thời âm ti củ tỉ ngày xửa ngày xưa qua tay KO đều trở nên sống động hấp dẫn. Từ chuyện chấy rận đến những mảng đề tài xã hội khách ghé nhà Kim Oanh đều phải gửi lại không ít nước mắt nụ cười. Ý tưởng viết bài của Kim Oanh luôn luôn độc đáo. Không viết thì thôi đã có bài là trèo lên ngồi vắt vẻo trên “blogs trôi nổi”.

More...

HÒA BÌNH TÌNH YÊU VÀ HẠNH PHÚC CHO MỖI NGƯỜI

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Chiều qua mình đã đến cầu tàu số 40 trên sông  Hudson tham dự lễ thả đèn lồng tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố 11/9 cách đây chín năm. Ở đâu đó người ta biểu tình dọa đốt kinh Koran nhưng trên bến sông này thầy tu của mọi tôn giáo đứng cùng nhau hành lễ. Đạo Hindu đạo Hồi đạo Thiên chúa đạo Do Thái đạo Phật… tất cả cùng gửi gắm lời chia sẻ tới thân nhân của những người đã khuất cầu mong cho một thế giới hòa bình không còn chiến tranh không còn khủng bố.

All Religions on the stage

Đại diện của các Tôn giáo cùng lên sân khấu

Điều đặc biệt của buổi lễ năm nay là chiếc đàn Piano HIBAKU – sống sót từ đống tro tàn đổ nát Hiroshima cách đây 65 năm cũng đến góp mặt – mang theo thông điệp “Thế giới hòa binh”. Một nữ diễn viên Nhật đã đọc bài thơ “Tôi là cây đàn Piano” bằng hai thứ tiếng trong tiếng dương cầm du dương của một nghệ sĩ đến từ Hiroshima. “Tôi đã nhìn thấy tang thương và chết chóc – Tôi thoát ra từ đống tro tàn – và giờ đây bạn hãy nghe tôi hát – để cảm nhận hòa bình”.

Doc tho: I am a piano

Đọc thơ: Tôi là chiếc đàn dương cầm

More...

ĐỌC “NGẮN & RẤT NGẮN”

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Lúc đầu mình định đặt tên cho entry này là “Những người đàn bà viết”. Nhưng nữ văn sĩ Thiết Ngưng – chủ tịch HNV Trung Quốc đã có “Những người đàn bà tắm” nên mình không muốn bị mang tiếng “đạo văn”. )

“Ngắn & rất ngắn” là cuốn sách “mới ra lò” của hai nữ tác giả: Nguyễn Thị Minh Thái – tiến sĩ Nghệ thuật học và Nguyễn Thị Hậu – tiến sĩ khảo cổ. Chị Thái viết “ngắn” còn phần “rất ngắn” là của chị Hậu. Có nhiều cuốn sách sau khi đọc xong mình muốn quăng bàn phím đi và “chừa” không viết nữa. “Ngắn và rất ngắn” cũng mang đến cho mình cảm giác như vậy.

Khác với những cuốn sách in chung hai chị Thái – Hậu đã sắp xếp đan xen những câu chuyện của mình chứ không tách bạch từng phần của mỗi tác giả. Mình nghĩ ngoài đời chắc hai chị phải là bạn bè thân thiết có cùng một cách nhìn vào cuộc sống nên khi đem “ngắn” và “rất ngắn” đặt cạnh nhau người đọc không có cảm giác bị bước hụt trên những bậc cầu thang xây lỗi. Chị Thái “góp gạo” bằng mười truyện ngắn còn chị Hậu có tới mười một “Mảnh vỡ” mỗi mảnh được ghép lại bằng ba bốn mảnh nhỏ hơn.

More...

MỘT VẠN NGƯỜI NHẢY MÚA… HU HU

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

MỘT VẠN NGƯỜI CÙNG NHẢY MÚA TRONG DỊP ĐẠI LỄ

Thứ Năm 9.9.2010 | 21:57 (GMT + 7)

(LĐO) - Chương trình do Sở VH-TT&DL Hà Nội kết hợp cùng Hội nghệ sĩ múa Hà Nội tổ chức với khoảng 5 nghìn đến 1 vạn người đồng diễn những điệu múa mang bản sắc văn hóa Việt Nam.

 

 

Bấm vào đây để xem nốt bài báo

Không hiểu sao đọc xong bài báo này mình cứ… lẩn thẩn tiếc. Nhẩm tính chỉ riêng 10 ngàn bộ trang phục cho những người tham gia cũng ngốn hết vài trăm triệu. Mặc xong một lần lại cho vào kho đợi thêm một ngàn năm nữa. Các vũ công biên đạo múa dĩ nhiên không thể xòe đuôi múa miễn phí như công. Họ còn trách nhiệm với niêu cơm của gia đình còn phải cho con cái đi học thêm phải lo cho cha già mẹ héo. Để tập được cho 10 ngàn người không chuyên trở thành diễn viên đường phố cũng phải cần ít nhất vài chục nếu không muốn nói đến hàng trăm nghệ sĩ. Làm nghệ thuật thì không thể trả bằng mức thù lao tối thiểu. Chưa kể sẽ có mười ngàn người phải bỏ ra không dưới chục buổi để tập múa ghép nhạc tổng diễn tập. Sẽ có người lý lẽ: huy động sinh viên các trường đại học không tốn kém bao nhiêu. (Ngày xưa tụi mình đi lao động vét sông Tô Lịch hoặc Ao cá Bác Hồ được ổ bánh mỳ đã cười rung râu như ngư phủ vớ được con cá vàng. Nước sông – công sinh viên!) Có lẽ chỉ ở nước mình thời gian mới không bị quy thành tiền bạc.

More...

GÁNH GẠO ĐƯỜNG XA – DẠ NGÂN

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Mình nhận được email của Hải Vân: “Chị ơi chuyện này em định gửi cho Toàn và Chi nhưng không có địa chỉ email của 2 đứa chi forward hộ em với ạ.  Lúc trước đọc truyện này em nghĩ đến mẹ em giờ nghĩ tới thêm 1 người nữa.

Mình thấy bài này rất hay nên đưa lên cho mọi người cùng xem

GÁNH GẠO ĐƯỜNG XA

Dạ Ngân                                                                 

Mẹ vừa đặt điện thoại xuống con gái hỏi ngay “Khách nữa hả mẹ?” Tiếng nữa nghe như có ngạc nhiên âu lo và cả dỗi hờn. “Nhà không có ai lui tới là thứ nhà mạt vận nghe con!”. Mẹ nói hoài câu đó để đả thông để nhắc nhở mà cũng là để cảnh báo. Rồi hai mẹ con lại lục tài bếp núc những món tủ   món này phối với món kia gỏi thì phải có bánh phồng tôm cá nuôi thì không được nấu cháo đã bánh hỏi thì thôi bánh xèo. Nói chung là phải động não trí tuệ và đầu tiên phải có tấm lòng.

More...

PHẢI YÊU NƯỚC MÌNH EM Ạ.

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Viết cho Hải Vân)

Phải đến khi em check-in xong xuôi gọi điện về chị mới yên tâm. Cứ lo lỡ hành lý quá cân em phải bỏ bớt lại nho khô hay sô-cô-la thì xót ruột. Em bảo “có khi em yêu thêm cả các cô nhân viên hàng không ở bên này chị ạ”. Không yêu sao được khi họ cho em gửi luôn cả kiện hành lý xách tay mà không tính thêm cước phí. Biết đâu họ cũng có chính sách kỳ thị những hành khách mắt xanh mũi lõ (đồng bào mình) và dành ưu ái cho những ai da vàng mũi tẹt. Giống như chị em mình thường bị vặn vẹo lườm nguýt ở sân bay Việt Nam.

More...

VIẾT CHO NGƯỜI SINH VÀO NGÀY 6 THÁNG 9

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Thiền viện có bốn “mụ”. “Tu nguyên chai” chứ không ai xuống tóc. Hoài Vân là dân kỹ thuật chính hiệu. Mình theo nghiệp những con số. Chỉ có Kim Oanh và Lâm Cúc thuộc bên chuyên môn “gõ phím” – Bộ 4T. Trong lời tựa của “Tin nhắn một chiều” (TNMC) Bọ Lập viết: “Bốn người đàn bà bốn góc trời có thể nói như vậy nhờ blog mà quen nhau rồi thân nhau…”

Nhớ hôm đầu tiên bốn “mụ” ra mắt bà chị cả mình ở Sài gòn. Bà cựu cán bộ tổ chức của Liên hiệp các Xí nghiệp dệt đi chậm lại phía sau cầm tay mình lắc lắc thầm thì :”Hoài Vân nó thông minh thế!”. “Chiện!”. Mình khẳng định không giấu nổi chút tự hào “Cùng dân đi Tiệp khen nhau có khác!”.

More...

ĐẶT TÊN CHO ENTRY NÀY LÀ GÌ?

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

SẠCH

Mấy bà hàng xóm ngồi khoe con dâu:

Bà A: Con dâu tôi cực kỳ sạch sẽ. Chiều nào cũng đổ xà phòng ra lau từ trong nhà ra ngoài sân. Bàn ghế tủ tạng bếp núc không vương một hạt bụi.

Bà B: Thấm gì! con dâu tôi rửa rau hai mươi lần nước. Nó ao ước có xà phòng rửa rau…

Bà C: Đầu giường con giai và con dâu tôi lúc nào cũng có bông cồn sát trùng. May mà nó không bắt… trụng nước sôi

More...

NHỮNG QUẢ CẦU THỦY TINH

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Entry viết cho nhà văn Hoàng Đình Quang)

Nhiều ngày sau khi chị Hạnh “đi” tôi mới gặp được nhà văn Hoàng Đình Quang online. Đúng ra là tôi đã phải “đập cửa” nhiều lần mới được anh đáp lại. Anh bảo: “Ngoài kia mọi người đang vui vẻ quá. Anh không sao hòa nhập được”. Mười ngày hầu như không ra khỏi cửa không nghe điện thoại không trả lời tin nhắn.  Mười đêm giấc ngủ bị cắt vụn ra bởi những cơn mộng mị. Những bữa cơm chẳng nhớ đã ăn gì. Bạn tôi có lần ghé thăm thấy anh chìm trong khói hương và ánh nến. “Có lúc anh thấy chị Hạnh mỉm cười. Lại có lúc anh thấy chị ấy dưng dưng nước mắt”. Con cái không yên tâm để anh ngồi thất thần một mình trước bàn thờ mẹ. Cháu nội về chơi với ông ban ngày. Con trai ở lại qua đêm cho nhà đỡ quạnh. Con gái anh nhắn tin cho một người bạn của bố mẹ: “Cô ơi đến an ủi bố giúp con”.

More...