Bạn tôi trở thành bà ngoại bất đắc dĩ khi đứa con gái ngang nhiên mang về một thằng ở đâu đó lạ hoắc, đóng cửa phòng ngủ ngay trước mắt ba mẹ nó. Từ ngày nó phát bệnh, cách đây đã gần 10 năm, mọi người chỉ có cách chấp nhận mọi việc làm của nó. Cũng có đôi lần bạn tôi phản ứng lại, nó không tiếc lời chửi bới bố mẹ bằng những lời rất khó nghe, thậm chí nó còn dọa sẽ cho "mỗi đứa một trận".
Lúc còn nhỏ, nó là một đứa bé dễ thương như mọi đứa trẻ khác. Gia đình bạn tôi khá giả, ông chồng làm ở một công ty ăn nên làm gia nên cũng hay đóng góp cho trường nơi con bé đi học. Thấy con mình năm nào cũng là học sinh giỏi ở một trường điểm của thành phố, ông bố lại càng tặng cho nhà trường những khoản đóng góp "nặng ký" hơn. Hết cấp hai, con bé được "sắp xếp" vào trường chuyên của thành phố mặc dù kỳ thi vào trường chuyên ở bất kỳ tỉnh thành nào cũng đều rất cam go.
Với hình thức "khiêm tốn" và học lực luôn luôn ở bottom 5, con bé có rất ít bạn bè. Năm cuối cấp, trong khi nhiều đứa trong lớp đã có một vài bạn trai trong trường để ý thì nó vẫn thui thủi một mình. Thỉnh thoảng nó vẫn hay đến nhà tôi "than thở", nhưng tôi không dám nói lại với mẹ nó vì biết bạn tôi chẳng bao giờ muốn nghe...
Bạn tôi ngày còn đi học đã nổi tiếng học giỏi trong trường. Thi đại học đủ điểm đi nước ngoài và đỗ bằng đỏ ở Liên Xô. Chúng tôi thường vẫn bảo nhau mỗi khi họp lớp: "Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Mẹ bằng đỏ, con trường chuyên". Có lẽ chính vì sự "ngưỡng mộ" thái quá của bạn bè và những người xung quanh mà bạn tôi không thể chấp nhận được thực tế là con mình luôn luôn đứng cuối lớp. Mỗi lần đi họp phụ huynh về là hai mẹ con lại "tiếng bấc tiếng chì". Bạn tôi cho rằng con bé bị điểm kém chỉ vì lười chứ không phải do "xếp nhầm lớp" theo cách nói bây giờ. Đôi lúc tôi cũng bóng gió xa xôi với bạn tôi rằng nên tập trung cho nó thi đỗ tốt nghiệp đã. Đại học không phải con đường duy nhất. Nhưng những lúc ấy, bạn tôi thường mắng át đi: "chỉ có những đứa chẳng ra gì mới không đỗ tốt nghiệp". Còn tôi, tôi biết rất rõ con bé bị hổng rất nhiều kiến thức.
Giọt nước tràn ly khi con bé thích một thằng bạn nào đó thông qua "câu lạc bộ từ trái tim tới trái tim". Sau khi con bé phát bệnh, tôi có nghe đứa bạn thân nó kể lại rằng thằng ấy cũng tìm đến gặp con bé, nhưng lại chẳng ra khoai ra môn gì. Tiếp đó, nó thi trượt đại học, cái hệ quả tất yếu của việc "xếp nhầm lớp". Nó mặc cảm "tội lỗi" với ba mẹ nó và thầy cô vì đã để lại "vết nhục" trượt đại học đối với học sinh trường chuyên.
Nó thu mình lại. Khóa cửa ngồi trong phòng rất lâu trong nhiều giờ. Rồi một ngày mọi người thấy nó cười nói một mình... Khi tỉnh táo, nó nói nhìn thấy thằng bạn trai đang đứng dưới đường đợi nó mà không dám lên nhà...
TB: Trong bài này tôi sử dụng cụm từ "Xếp nhầm lớp" thay vì "ngồi nhầm lớp" như một số tờ báo hay nhắc tới. Tôi nghĩ trẻ đi học không thể tự ý "ngồi nhầm lớp" được nếu các thầy cô không xếp cho các cháu "nhầm lớp".
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=66159
Bản in


