Sign up
KỶ NIỆM VỀ CHA
guihuongchogio | 16 Jun, 2008, 11:34 | Ký ức | (192 Reads)

Khi con lớn lên cha đã đi xa
Kỷ niệm về cha - con không có được nhiều như anh chị
Trí óc thơ ngây những ngày xưa ấy
Có ghi được gì nhiều đâu

Mẹ kể rằng cha thức suốt đêm thâu
Hát ru con ngày mẹ đi học vắng
Hùng dũng đoàn quân "Qua miền Tây Bắc"
Như năm nao cha hát giữa binh đoàn

Không biết ru "cái ngủ, cái ngoan"
Cha vỗ về con "ơi cục lỳ, cục nũng"
Con khóc hoài - cha trách mình đến vụng
Thương con giọt nước mắt lăn dài

Mẹ kể khi xưa mỗi buổi dạo chơi
Con cứ lăng xăng đòi chen lên trước
Giả vờ thua - cha nhường con bước
Bóng cha choàng lên âu yếm bóng con

Những năm xa sơ tán Giôn-xơn
Thương con bé mẹ cha xuyên đêm tối
Đường Năm xưa Mỹ không ngừng bom dội
Ôm con hôn, nước mắt ướt nhòa

Cha thương con khóc nhớ mẹ xa
Kể chuyện thạch sùng suốt đêm thút thít
Cha ghét con ve hát nhiều làm ít
Mấy chị em ai cũng sợ giống ve

Cha mang theo những điệu hát làng quê
Ba mươi năm xa vẫn nhớ Hò Ví dặm
Lau nước mắt những ngày thương Bác mất
Cha dạy con đọc thơ "Bác ơi"

Giận anh con trốn học đi chơi
Cha kể chuyện xưa anh trò nghèo hiếu học
Chuyện người con bên gốc tre ngồi khóc
Đợi măng lên nuôi nấng mẹ già

Chúng con tìm trong mỗi chuyện của cha
Một lời khuyên, một chút đùa ý nhị
Con là chú thạch sùng bé tý
Hay khóc nhè và thích làm thơ

.............

Kỷ niệm về cha nuôi đẹp giấc mơ
Mười năm xa, con vẫn còn nhớ mãi
Ấm lòng con mỗi khi nghe vẳng lại
Tiếng ai nựng hoài "Cục quý, cục cưng..."

(Tháng 4 - 1981 - Những ngày ôn thi trên thư viện)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=75004

YÊU VỢ MÙA EURO
guihuongchogio | 15 Jun, 2008, 07:03 | Thư giãn | (223 Reads)

Giữa hai hiệp ta sẽ gặp nhau
Trọng tài dứt tiếng còi - chúng mình vào trận
Ít cầu thủ nên thời gian có hạn
Phải khẩn trương ghi bàn nghe em

Mùa giải này anh sẽ nhận kèo trên
Em cứ tập trung tấn công tuyến giữa
Tiền đạo đội anh, sau nhiều đêm thiếu ngủ
Sút có thể không căng.

Hai năm một mùa các đội giao tranh
Bóng một bên - em một bên - còn anh ở giữa
Xin em đừng bắt anh chọn lựa
Hết Euro ta sẽ đá ... câu giờ.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=74666

THƯ GỬI BA
guihuongchogio | 14 Jun, 2008, 07:34 | Ký ức | (120 Reads)

(Kính tặng thầy Quảng)

Về với gia đình con lại thương ba
Bữa cơm ăn vẫn một mình cô quạnh
Căn hộ độc thân chúng con về bây giờ chắc vắng
Ba biết vào thăm ai?

Ba biết phần ai gói kẹo, củ khoai
Học trò đông đứa nào ba cũng nhớ
Mấy quả hồng xiêm cũng "nhờ" ăn hộ
Tối có phim hay ba giấu ghế để dành

Có ai ra nấu hộ ba bát canh?
Cân thịt kho chắc lại thành nồi mứt!
Giường chiếu, chăn màn có ai ra giặt?
Xách nước một mình ba có ngã không?

Con về rồi có ai ra thăm nom
Bát cháo nóng lúc tuổi già đau yếu?
Có phải chúng con lũ học trò bất hiếu
Ngày cuối vội về chẳng kịp giúp ba

Ba có nhớ không những đứa con xa
Ngày ở trường thường viết tên ba cạnh tên cô Việt
Một tháng đôi lần ra dọn bếp
Để ba "đón dì" về ở chung

Con về rồi ba có nhớ con không
Đứa học trò suốt ngày giận dỗi
Ba thanh minh nhiều vẫn không chịu nói
Để ba buồn những ngày sắp xa...

.....

Những lúc sum vầy con lại thương ba
Ngày nghỉ dài vẫn một mình trên ấy
Khách sang sông - ông lái đò trông theo nước chảy
Mấy ai nhớ về bến cũ sông xưa?

Chúng con xa rồi chỉ một ước mơ
Các lớp học trò sau lại thương ba như chúng con ngày ấy
Để suốt đời ba lúc nào cũng vậy
Hạnh phúc vui trong mỗi lớp học trò.

Tháng 6 năm 1983


(Thầy Quảng là giáo viên khoa Pháp - Đại học SPNN Hà nội. Thầy sống độc thân trong khu tập thể. Tất cả sinh viên lúc bấy giờ đều gọi thầy là Ba Quảng.)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=74501

NGƯỜI TA NÓI TIẾNG TÂY
guihuongchogio | 13 Jun, 2008, 04:18 | Thư giãn | (213 Reads)

(NGHE RỒI KỂ LẠI)

Câu chuyện thứ nhất diễn ra ở khu vực Bờ Hồ - Hà Nôi:

Một bác đạp xích lô "lọng vàng" chuyên dành để chở khách du lịch tham quan Thủ đô ngoắc tay gọi hai anh "Tây ba-lô" đi bộ ngược chiều:
- Hello Tây!
Hai anh "Tây ba-lô" ngước lên, mỉm cười chào. Bác "tài" chỉ vào xích lô rồi vừa nói vừa giơ tay làm hiệu:
- One you one dollar, two you two dollars
Hai anh "Tây" còn đang ngần ngừ. Một anh giơ 2 ngón tay, rồi lai giơ một ngón tay, ra chiều mặc cả. Bác tài dứt khoát:
- One you one dollar, two you two dollars. OK thì sit sit, not OK thì go go.

***********

Câu chuyện thứ hai diễn ra trong một quán ăn ở Paris:

Một anh "người ta" qua Pháp làm ăn ít lâu. Sau đó mời người nhà sang chơi. Đưa người nhà vào quán ăn giữa thủ đô Paris hoa lệ, anh "người ta" ngoắc tay ra hiệu gọi bồi bàn đến rồi cao giọng đặt món:
- Le cơm, la canh, la sa-lat, le cá kho tộ.
Anh bồi bàn cắm cúi ghi chép. Một lúc sau đồ ăn được bê lên đúng theo yêu cầu. Anh "người nhà" vô cùng ngạc nhiên. Đang định thắc mắc thì anh "người ta" giải thích:
- Tiếng Pháp dễ ợt. Chỉ việc thêm le, la, les vào đầu mỗi từ tiếng Việt là thành tiếng Pháp ngay.
Người bồi bàn nãy giờ nghe anh "người ta" thao thao bất tuyệt với anh "người nhà" bèn đến gần nói nhỏ:
- Cũng may tôi cùng là người Việt. Nếu không hôm nay anh chỉ có "le caca" thôi.

************

Câu chuyện thứ ba, trong một giờ dạy ngoại ngữ:

Ở một trường PT nọ, thầy giáo dạy tiếng Anh người miền Trung giảng bài cho học sinh: "Các Anh chị cứ ham học Trung tâm ngoại ngữ này nọ, chẳng ích chi hết. Ở đây tôi giảng năm phút là các anh chị nắm hết các vấn đề cốt lõi của tiếng Anh. Tiếng Anh có 2 động từ cơ bản là ĐT "Tu -bỉ " (TO BE) và ĐT "tu- đụ "(TO DO). Tu-bỉ có nghĩa: rằng, thì ,là, mà..còn Tu-đụ nghĩa là làm, khi cần đặt câu hỏi thì đưa động từ ra đầu câu ,đứng trước đại từ nhân xưng, ví dụ nói "Ai-em "(I am) có nghĩa là Tôi là thì ngay lập tức có câu hỏi là "Em -ai ?" Tương tự "Ai -đụ" có nghĩa là Tôi làm thì có câu hỏi ngay là "Đụ ai?".
Quá khứ phân từ của động từ "to đụ" là "đit" (did). Tương tự như vậy, khi đặt câu hỏi, các anh các chị chỉ việc để "đít" lên đầu. Ví dụ "Ai đít" (I did) thành "đít ai" (Did I)....
Đó chỉ năm phút là các Anh chị nắm được các vấn đề cơ bản ".

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=74320

NHỚ EM Ở LÀNG QUÊ QUAN HỌ
guihuongchogio | 11 Jun, 2008, 20:21 | Ký ức | (334 Reads)
Chẳng người Quan họ Hội Lim
Mà lòng mãi nhắc trong đêm hẹn về"

Giữa mùa thi cô lại nhớ về em
Câu hát xôn xao Người ơi.. người ở...
Tình yêu với làng quê Quan họ
Cô bắt đầu từ nơi em

Tình yêu bắt đầu từ đất Hiên Vân
Em sợ gió bay qua cầu nghiêng nón
Em hát "còn duyên kẻ đưa người đón..."
"Thương nhau cởi áo cho nhau"

Những mái đầu nghiêng bên ngọn đèn dầu
Em dạy cô mùa Hội Lim hò hẹn
Cô thôn nữ ngọt ngào trách bạn
"Chàng buông vạt áo em ra"

Cô học tự nơi em ngọt lim điệu dân ca
Đất Quan họ tình người trong câu hát
Buổi tiễn đưa mắt tìm trong nước mắt
"Người ở đừng về..." theo suốt đường đi

Cô trở về trường bận rộn với mùa thi
Phút thảnh thơi lại nhớ làng Quan họ
Câu hát trôi bồng bềnh nỗi nhớ
Con Sông Cầu - chiếc nón quai thao

Không còn Hội Lim, cô trò mình hẹn nhau
Qua mùa thi cô lại về Hà Bắc
Để gặp em lại ngọt ngào giọng hát
"Người ơi người ở đừng về"

22 tháng 4 năm 1983
Tặng các em học sinh cấp 3 Tiên Sơn - Tiên Du Hà Bắc
Kỷ niệm những ngày thực tập tốt nghiệp tại trường.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=73952

CHUYỆN KỂ LÚC VỀ GIÀ
guihuongchogio | 10 Jun, 2008, 00:45 | Ký ức | (192 Reads)

(Tặng các bạn sinh viên K12 Khoa Pháp - ĐHSPNN của tôi)

Mong chóng về già ngồi kể chuyện cùng nhau
Ôn lại cái thời chúng mình đang sống
Đời sinh viên vui - buồn - mơ mộng
Ai đã qua rồi chắc dễ gì quên

Mình sẽ quay về những năm tháng ấm êm
Mái lá nhà tranh - tám giường tầng - tám căn buồng hạnh phúc*
Những đôi "vợ chồng" yêu nhau như thật
Cũng ghen hờn bâng quơ

Sẽ kể về những tối làm thơ
Mỗi đứa một câu, mỗi người mỗi ý
Mẩu bánh mỳ nâng tâm hồn thi sĩ
Để cóc kêu ngơ ngác giữa vần

Mình cùng ôn lại những tháng năm
Cả bọn tuổi "hâm" mà phòng chẳng bao giờ có khách
Đêm thứ bảy nghêu ngao ngồi hát
Ngày tám tháng ba (8/3) mình lại tặng hoa mình

Đấy một thời chúng mình gọi bình minh
Là ánh nắng tám giờ chiếu xuyên qua vách
Thể dục sáng được coi như nét gạch
Nối liền hai giấc mơ (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=73585

HAI CÁCH NHÌN MỘT SỰ VIỆC
guihuongchogio | 07 Jun, 2008, 22:57 | Thư giãn | (162 Reads)

Tại một buổi họp lớp phổ thông, tôi và vợ tôi ngồi cùng một bàn. Tôi chăm chú nhìn vào một người phụ nữ say đang mân mê chén rượu trên tay, ngồi một mình ở bàn bên cạnh.
- Anh quen cô ta à? Vợ tôi hỏi
- Ừ, tôi thở dài. Cô ấy là bạn gái cũ của anh. Ngay sau khi bọn anh chia tay, cách đây lâu lắm rồi, cô ấy bắt đầu uống. Từ đó đến nay, anh nghe nói, hầu như không có ngày nào cô ấy tỉnh.
- Lạy Chúa! Vợ tôi nói. Làm sao mà tin được một người có thể ăn mừng lâu đến như thế!!!

(Sưu tầm và dịch)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=72910

CHÂN DUNG TỰ HỌA
guihuongchogio | 06 Jun, 2008, 10:47 | Thư giãn | (273 Reads)

Em giống bình trà trong chiếc váy nâu
Lọ tương ớt biết đi - áo dài màu đỏ
Củ su hào trong mượt mà áo lụa
Công chúa Lọ Lem ngủ ở bao mùn


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=72607

BI KỊCH
guihuongchogio | 04 Jun, 2008, 09:00 | Tản mạn | (158 Reads)

Thằn lằn đá ẩn mình trong đá
Bỗng quên mình là thằn lằn
Em thu mình trong tay anh
Chợt thấy khung trời chật hẹp

Thằn lằn đá hoang mang trên cỏ
Em chông chênh ngày không anh.

NY 19/3/08

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=72113

KHÔNG MÀY ĐỐ THẦY DẠY AI
guihuongchogio | 02 Jun, 2008, 11:08 | Tản mạn | (206 Reads)

Nước Việt chúng ta vốn có truyền thống "tôn sư, trọng đạo". Từ nhỏ tới lớn, các trò luôn luôn được dạy dỗ "kính thầy, yêu bạn"; "nhất tự vi sư, bán tự vi sư"; "tiên học lễ, hậu học văn"; "không thầy đố mày làm nên"... vân vân và vân vân. Chúng ta còn lấy ngày 20 tháng 11 làm "Ngày nhà giáo Việt Nam" để học sinh và các bậc phụ huynh có dịp để biểu lộ lòng biết ơn đối với các thầy cô giáo.
Truyền thống thì vậy, nhưng thực trạng thì sao? Tôi cũng đã từng là giáo viên dạy tiếng Pháp ở trường tại chức . Thằng con trai lớn sinh ra đúng Ngày Nhà giáo Việt Nam. Lúc nằm trong phòng chờ sinh, tôi được nghe mấy cô bác sỹ và y tá của bệnh viện phụ sản bàn tán về việc đến thăm các thầy cô của mình và của các con nhân ngày 20/11. Rất nhiều người trong số họ là học viên của tôi hoặc ít ra là học viên nơi tôi giảng dạy. Nghe họ kêu ca phàn nàn về chuyện đóng góp, rồi chuyện gợi ý, vòi vĩnh của đồng nghiệp mình, tôi chỉ muốn chui xuống đất. Rồi cũng có ai đó nói to: "Chúng mày ơi, có một cô giáo tiếng Pháp ở trong phòng chờ đấy, bé mồm thôi". Ơn trời!!!
Từ rất lâu rồi, chúng ta chỉ dạy học sinh một chiều rằng phải tôn trọng và biết ơn thầy cô. Quỹ Hội cha mẹ học sinh phần lớn dùng để "phụ chi" cho các thầy cô giáo nhân dịp lễ, tết, ngày 8/3, 20/11. Một phần còn lại dùng để chi thưởng cho các cháu học sinh đạt kết quả cao trong học tập. (Thì con cái mình, mình không thưởng cho chúng thì còn đợi ai thưởng?). Tôi chưa bao giờ được nghe một lời cám ơn từ phía nhà trường gửi đến các bậc phụ huynh. Tại sao nhà trường lại phải cám ơn chúng tôi ư? Xin thưa:
1) Tiền ngân sách chi cho giáo dục lấy từ đâu ra nếu không phải từ nguồn thuế do dân đóng góp?
2) Tiền ngân sách phân bổ cho từng trường dựa trên số lượng học sinh theo học tại trường. Nếu chúng tôi không tin tưởng gửi con cho các vị thì liệu trường của các vị có tồn tại được không?
Cách đây mấy ngày, tôi được mời đi dự lễ tốt nghiệp đại học của con trai. Năm 2008, nhà trường đã cấp bằng tốt nghiệp cho hơn 3.700 sinh viên, trong đó có 12 tiến sỹ, gần một ngàn thạc sỹ và số còn lại là cử nhân. Buổi lễ được tổ chức tại một nhà hát ở trung tâm Manhattan. Mỗi sinh viên tốt nghiệp được phát 4 giấy mời cho ông bà, cha mẹ hoặc bạn bè. Trước khi kết thúc bài diễn văn, ông hiệu trưởng đã mời các vị phụ huynh đứng dậy. Thay mặt toàn thể giáo viên trong trường, ông cảm ơn các bậc phụ huynh đã lao động vất vả, chắt chiu, tiết kiệm để cho các con được theo học tại nhà trường, để cho nhà trường có cơ hội thực hiện mục tiêu đào tạo của mình. Sau đó ông lại mời tất cả sinh viên đứng dậy. Lần này ông cảm ơn tất cả sinh viên đã học tập rèn luyện trong thời gian vừa qua để có ngày trở thành cử nhân, thạc sỹ, tiến sỹ. Ông cảm ơn vì họ đã và sẽ mang theo tên trường Baruch trong nhiều năm sắp tới của cuộc đời mình đến khắp nơi trên thế giới. Thành công của họ trong cuộc đời sẽ làm rạng danh nhà trường.
Trong một bài phát biểu khác của giáo sư dạy Luật, ông nhắc nhở các tân cử nhân, tiến sỹ phải tôn trọng và biết ơn cha mẹ mình. Ông nói: "Hôm nay các anh chị được đứng ở trên này, nhận tấm bằng tốt nghiệp của trường, đừng nghĩ rằng các anh chị giỏi hơn, thông minh hơn thế hệ đi trước. Các anh các chị chỉ có điều kiện thuận lợi hơn họ thôi. Khi các anh các chị sinh ra vào năm 1986 (phần lớn cử nhân tốt nghiệp đều sinh năm 86) cũng là lúc  thế giới bắt đầu phát minh ra internet. Thế hệ các anh các chị là thế hệ đầu tiên có internet chảy trong huyết quản của mình từ kinh mới sinh ra. Lúc ấy toàn thế giới mới chỉ có 12 websites. Đến thời điểm này, chúng ta đã có trên 12 tỷ websites. Chúng tôi, các thầy cô giáo và các vị phụ huynh của các anh các chị đang ngồi dưới kia, ngày ngày vẫn phải cố gắng học hỏi để đuổi kịp các kỹ thuật tiến tiến, để theo kịp với các anh các chị..."
Tôi thấy mình xứng đáng được cảm ơn và được tôn trọng vì những hy sinh vất vả trong những năm tháng vừa qua. Và tôi cũng rất biết ơn nhà trường đã dạy dỗ con tôi trở thành một người có học.
Chợt nghĩ đến nền giáo dục nước nhà, tôi tự hỏi nếu các những người làm công tác giáo dục ở nước ta cũng tư duy theo cách nghĩ của ông giáo sư Hiệu trưởng ở trường đại học Baruch "không mày đố thày dạy ai" thì biết đâu chất lượng giảng dạy sẽ khác????

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=71673

«Trước   1 2 3 ... 25 26 27 28 29 30 31 32 33  Sau»
BE KIND TO YOURSELF