Thế giới ảo thật lạ. Nhiều khi biết nhau rất kỹ, ngày ngày vào nhà đọc bài, "xăm soi", nhưng thiếu một lời chào thì vẫn như chưa quen. Có khi chưa một lần gặp mặt, nhưng "cảm" văn nhau lại trở nên thân thiết.
Tôi thường ghé thăm blog của nhà thơ - tiến sỹ Vương Cường mỗi khi bài mới của anh xuất hiện trên trang chủ. Đọc bài xong, lặng lẽ rút lui. Không phải vì anh quá nổi tiếng khiến tôi mặc cảm tự ti "thấy sang bắt quàng làm họ". Cũng không phải do anh thờ ơ hay thiếu chu toàn trong việc trả lời bạn bè ghé thăm. Đơn giản chỉ vì tôi bị "ngợp" trước những bài viết rất nhiều "chữ nghĩa", "kỹ thuật" và rất hàn lâm của anh. Tôi ngại vì mình không có đủ tầm để "cảm" và "nhận". Viết thơ, dịch thơ, viết tiểu luận phê bình đưa lên blog, kể cả để lại cảm nhận trong nhà bạn bè đối với anh đều là những công việc nghiêm túc. Tranh cãi đến cùng cho phải trái phân minh. Có lần Lâm Cúc đưa lên một bài bình thơ Nguyễn Bính. Anh trở đi, trở lại nhiều lần để bảo vệ cho quan điểm của mình. Thương bạn phải "bút đàm", tôi đâm ra ghét anh. Nhưng Cúc bảo, anh Vương Cường là thế. Nhiệt thành và không để bụng. (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211885
Bản in
