LAN MAN: ÔNG GIÀ NOEL

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Chưa đến Giáng sinh đã có tuyết rơi. Sáng sớm nhìn qua cửa sổ tuyết phủ trắng bãi cỏ sân chơi mái nhà để xe. Những cánh tuyết mỏng tang bay bay… Trời lạnh âm 5 độ C nên tuyết khô và xốp như bông. Mỗi khi đất trời trắng toát một màu mình hay nhớ đến chuyện cổ An-đec-xen ngôi nhà trong rừng làm toàn bằng đường kính. Có năm mình đến sòng bạc ở Foxwood ngôi làng của ông già Noel được làm từ kẹo sô-cô-la bánh ngọt và đường. Lộng lẫy lung linh. Cửa hàng Macy’s ở phố 34 bắt đầu trang hoàng đón Giáng sinh từ Lễ tạ ơn. Mỗi ô cửa kính tái hiện một cảnh sinh hoạt của thế giới thần tiên và cổ tích. Ông già Noel cưỡi xe tuần lộc đi phát quà cho trẻ con. Dưới gốc cây thông là những gói quà lớn nhỏ ruban bồng bềnh. Hồi mới sang mình đã có lần đưa con gái đi thăm xứ sở của ông già Noel ngay trong Macy’s. Có cả xưởng sản xuất đồ chơi do các thiên thần đảm nhiệm. Vào cửa miễn phí lại được chụp hình cùng ông già Noel. Nhưng muốn mang ảnh về thì phải trả $20. (Khí trời sắp tới chắc gì còn miễn phí!).

More...

HẾT NƯỚC MẮT

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Hồi còn nhỏ con trai mình rất mau nước mắt. Cu cậu biết lợi thế của mình là cháu “đít nhôm” của ông bà; là thằng cháu trai đầu tiên bên nhà nội sau “ba con vịt giời” họ ngoại nên khi cần là giở võ “èng èng”. Mình sống chung với các cụ nên rất khó “xử lý”. Nhiều khi chưa kịp bắt cu cậu úp mặt vào tường thì ông bà nội đã lao vào “giải cứu binh nhì”. Một lần khi được 3 tuổi không nhớ vì chuyện gì mà cu cậu khóc cả tiếng đồng hồ. Nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt. Ông bà nội xót cháu tiếng chì tiếng bấc: “con mẹ nó làm gì mà không dỗ nổi thằng bé”. Mình đổi chiến thuật: “Hoặc là con phải nín ngay bây giờ hoặc là hôm nay mẹ sẽ cho con khóc thoải mái từ giờ đến tối. Con dừng lúc nào là mẹ sẽ đánh để cho con khóc tiếp. Khóc đến khi hết nước mắt thì thôi. Sau này có chuyện gì cũng không cần khóc và muốn khóc cũng không được nữa”. Thằng bé lúc đầu chưa hiểu hết “nguy cơ” của lời cảnh báo tiếp tục gào lên “ông bà ơi cứu cháu hu hu…” Được một lúc cu cậu mải chơi quên khóc mình lại nhắc: “Khóc tiếp không mẹ đánh”. Ông bà nội đi ra đi vào đi lên đi xuống: “Nó giết chết thằng bé mất thôi”. Khóc đến gần trưa khản đặc cả giọng thì cu cậu bảo: “Mẹ ơi con hết nước mắt rồi”. Mình bế con đi rửa mặt và bảo: “mẹ cũng hết nước mắt rồi con ạ”. Nó hỏi mẹ có khóc đâu mà hết. Mình bảo: người lớn có nước mắt khô.

More...

THƯ NGỎ GỬI CÁC BẠN HACKERS

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Các bạn Hackers thân mến

Các cụ ta có câu: “Bần hàn sinh đạo tặc”. Nhưng có những “tặc” không sinh ra từ bần hàn. Bọn “Bản đồ tặc” (vẽ thêm đường “lưỡi bò” trên biển Đông) là con đẻ của chủ nghĩa bành trướng BK. Hải tặc Somali ngồi trên cả đống tiền. Muốn đầu quân vào đội ngũ “tin tặc” của các bạn thì ứng viên không những cần kiến thức mà còn phải có cả tiềm năng kinh tế. Bét ra cũng phải sắm được một cái máy tính và đủ tiền đóng thuê bao internet hay mua dịch vụ 3G.

Trong số tất cả các loại “tặc” thời hiện đại như “đinh tặc” (rải đinh ra đường) “cầu tặc” (cầu làm chưa xong đã sập) “xe tặc” (đua xe) “bao cao su tặc” (dùng xong không xả vào bồn cầu)… thì “tin tặc” được xếp vào hàng trí tuệ và hài hước nhất. Các loại khóa Mỹ khóa Ba Lan khóa Đức… khóa Quốc doanh khóa tư nhân… các bạn bẻ cái rụp. Các trang X-càphê Dân luận Đàn chim Việt Bauxit Vietnam Net Ba Sàm Osin… bất kể lề nào các bạn vào ra như chốn không người. Bạn hacker nhí Bùi Minh Trí đã vui tính thay ảnh của Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân bằng ảnh mình cởi trần. Một số bạn khác sau khi sắm sửa nội thất mới cho chủ nhà còn để lại dấu chân thay cho lời chào: “Sinh tử lệnh”. Tuy nhiên sự viếng thăm của các bạn cũng có ý nghĩa giáo dục nhất định. Nhà nào nhà ấy thì thầm bảo nhau các biện pháp lắp camera chống trộm. Anh Ba Sàm trở lại sau một tháng bơ vơ đã phải tự răn mình: “Sàm ơi nhớ lấy câu này – Cướp đêm: Tin tặc cướp ngày: Hackers”.

More...

CỨ HÌNH DUNG THẾ NÀY…

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Cứ hình dung thế này. Một ngày tự nhiên bạn mất hết email. Hàng ngàn hàng ngàn lá thư thăm hỏi cãi vã tỏ tình yêu thương; Hàng trăm cuộc chuyện trò chít chát trên mạng bạn hay tự gửi cho mình như một cách lưu trữ… Từ chục năm nay bạn đã làm như thế. Và bây giờ… trắng tinh.

Cứ hình dung thế này. Bạn có một thư mục riêng để cất giữ những tiếng thở dài. Lúc bận rộn có thể quên đi. Ngày mưa tuyết bỗng nhiên chợt nhớ đến. Có một kiểu tự hành xác rất lạ. Vết thương đã lên da non nhiều khi lại muốn cào xước ra cho chảy máu… để được sống với nguyên vẹn nỗi đau. Để có thêm niềm kiêu hãnh đi tiếp một mình…

More...

“THẰNG ĐÁNH MÁY” KIA GIỞ RÓI RA…

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Năm 2007 Thủ tướng NTD sang NY dự Đại hội đồng LHQ. Đồng bào yêu nước ở xa Tổ quốc và các bè bạn quốc tế được mời đến khách sạn dự tiệc chiêu đãi. Mỗi khách mời được nhận một chiếc ca sứ có in hình các danh thắng của Thủ đô với dòng chữ: “Thủ tướng nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam - Nguyễn Tấn Dũng”.

image

Nếu là quà riêng của Thủ tướng thì sao lại đặt trong chiếc hộp in hình quốc huy Việt Nam? Nếu sử dụng ngân sách Nhà nước để đặt hàng thì dòng chữ trên ca lại phải là “Chính phủ nước Cộng hòa – Xã hội – Chủ nghĩa Việt Nam”. Mình chẳng biết hỏi ai.

More...

ĐỪNG ĐỐT!

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Đi chơi về mấy ngày rồi mà mình vẫn không tìm được cảm hứng gõ phím. Hôm nay nhận được email của một người chưa quen (biết đâu sẽ là bạn về sau) nhắc mình “tủ lạnh đã hết đồ ăn”. Đành cáo lỗi. Không lẽ kể chuyện đi rừng chuyện hái táo chuyện mua sắm khi miền Trung đang ngập trong biển nước. Hôm qua mình tranh thủ giờ ăn trưa ở cơ quan tìm đọc hết Dân trí Lao động Tiền phong Hà nội mới Việt Nam Net VnExpress… Hy vọng tìm được mẩu tin các vị lãnh đạo Hà Nội quyết định dừng Đại lễ để chia sẻ với miền Trung lũ lụt. Hình như phóng viên chậm đưa tin? hay Hà Nội còn đang chờ quyết định của cấp trên? (Dạo này mình thấy nhiều vụ việc cứ phải chờ Thủ tướng. Đau đẻ chờ sáng giăng). Mình chỉ muốn hét lên: “Đừng đốt!”. Chín mươi tư ngàn tỷ đồng cho một kỳ Đại lễ! Dừng lại bây giờ vẫn kịp! Miền Trung ơi miền Trung.

image

Cháy kho pháo hoa Sân vận động Mỹ Đình.

More...

ĐI XEM ẢO THUẬT Ở PHỐ BLECKER

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Từ bé mình đã mê ảo thuật. Biết mười mươi bị “lừa” mà vẫn thích. Mấy tuần trước mình đi xem “Monday night Magic” (Ảo thuật tối thứ hai) ở rạp hát trên phố Blecker. Đây là một trong những show diễn off Broadway (từng đã có thời sáng đèn trên Broadway) lâu đời và nổi tiếng. Mỗi tuần có một chương trình riêng do các nhóm nghệ sĩ khác nhau biểu diễn. Mình đi xem về đã quảng cáo không công cho họ khiến cho mấy người trong cơ quan phải mua thẻ Hội viên của Audience Extras. Phí hội viên là $85 một năm. Đổi lại giá vé cho mỗi show diễn chỉ có $3.5. Tất nhiên là chỉ được ngồi ở góc. Vì đây là những suất vé miễn phí của các rạp hát tặng cho Hội này nhằm gây quỹ cho “Tổ chức sân khấu phi lợi nhuận”. Giá vé của các show off Broadway thường từ $30 đến $50.

More...

ĐI XEM “VUA SƯ TỬ” Ở BROADWAY

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

(Cảm ơn vợ chồng Hải Yến) 

Hải Yến (bạn của Hải Vân) bay đến New York vào chiều thứ bảy. Anh chàng tài xế taxi người Ấn độ đã dùng đến cả GPS mà vẫn không tìm ra nhà mình. Điện thoại hỏi đi hỏi lại. (Có khi anh ấy thích giữ HY ở trên xe để nói chuyện giả vờ đi lạc cũng nên.)

Mình đã chuẩn bị sẵn món ốc xào chuối và rau muống luộc để chiêu đãi khách. Nhưng HY cứ khăng khăng đòi ăn thật đơn giản. Đơn giản thì đúng là… sập bẫy của chủ nhà! Món mỳ nấu với thịt băm và rau cải xem ra cũng không đến nỗi nào. HY bảo nguyện vọng của em là được đi xem Broadway shows (sân khấu Broadway). Nhiều người nói đến NY mà chưa ra Times Square (Quảng trường thời gian) và xem Broadway shows thì coi như chưa đến. Hai chị em “ăn như điện” rồi hối hả ra đợi xe buýt. Tuyến tàu điện ngầm nhà mình đi thẳng ra Times Square.

More...

GẶP CON TRAI Ở TIỆC COCKTAIL

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Hôm nay mình hẹn con trai ở buổi tiệc cocktail gặp mặt Chủ tich nước Nguyễn Minh Triết. Từ cơ quan sang trụ sở Phái đoàn ngoại giao mà mất hơn ba chục phút. Đại sứ Giang đón khách ngay dưới sảnh phê bình tụi mình đến muộn. Mình cười rất chi là cầu thị: “Cảnh sát chặn không cho sang đường”.  Suốt từ phố 42 đến phố 49 dọc theo Đại lộ Một và Hai đâu đâu cũng thấy ngăn đường và cảnh sát. Những ngày này đi loanh quanh khu vực trụ sở LHQ thể nào cũng gặp được các yếu nhân trên toàn thế giới. Đại Hội đông khai mạc từ hôm thứ hai.

Hôm nay có nhiều thời gian và khách mời hạn chế (chắc vì lý do an ninh) Chủ tịch và Phó Thủ tướng rất quan tâm hỏi chuyện các nhân viên Việt Nam làm việc cho các tổ chức LHQ. Khi nghe Đại sứ Lê Lương Minh giới thiệu mình làm việc cho Quỹ Nhi đồng LHQ Chủ tịch bảo UNICEF làm việc với Việt Nam rất lâu đời và hiệu quả. Cám ơn các bạn đồng nghiệp trong nước nhé. Trước khi sang đây mình làm cho Qũy Dân số (hì hì)

More...

THIỀN

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Không phải mình “thiền” mà là mình đang đọc “Thiền của tôi” của Vệ Tuệ.

Chiều năm giờ. Mây xám xịt. Chị sếp nhắc về sớm trước khi trời mưa. Ra khỏi cơ quan mưa ào xuống xối xả. Chiếc ô mỏng manh chỉ che được nửa phần trên. Hai ống quần ướt sũng như nhúng nước. Thấy tiếc đôi giày da. Rồi lại nghĩ mưa thế thì giày nào cũng hỏng.

Bến tàu điện ngầm đông đặc người. Nước đọng từng vũng. Đợi chưa tới năm phút thì tàu tới. Lại là tàu nhanh hẳn hoi. Mình tìm được chỗ đứng ngay gần cửa ra vào. Lỉnh kỉnh ba lô túi xách và ô.

More...