BỊ LỪA THÌ KHÔNG CÓ LỖI? + GIẢI KHUYẾN KHÍCH

Thời bao cấp cả nhà chỉ được vài lạng thịt một lít nước mắm mấy bìa đậu và một hai ký cá muối mặn chát mỗi tháng. Tem phiếu phát từ đầu năm. Các bà nội trợ dặn nhau cắt riêng từng tháng cho vào túi xách đi làm. Trên đường về nếu cửa hàng mậu dịch còn mở cửa thì tranh thủ xếp hàng. Nếu bị kẻ gian móc túi thì cũng chỉ mất của cả nhà tiêu chuẩn thực phẩm của một tháng.

Bữa đó sát tết Trung tâm cho các lớp nghỉ sớm. Mình cùng mấy cô bạn rủ nhau đi “Hội hoa xuân”. Đang ngó nghiêng mấy bình hoa bằng gốm thì thấy một đám đông nhốn nháo toàn thanh niên. Họ tiến đến quây lấy tụi mình rồi chào bán mấy giò “phong lan rừng thứ thiệt”. So với giá của các quầy hội chợ thì quả là giá họ phát ra “mềm” hơn. Mình loay hoay lựa một giò định mặc cả thêm thì cả nhóm giật lại rồi tháo chạy. Một đứa bảo: “Công an đuổi”. Khi bọn chúng khuất dạng cô bạn đi cùng mới phát hiện ra túi xách của mình bị rạch một đường rõ dài. Toàn bộ số tiền thưởng tết cùng tem phiếu đã đi theo cùng giò phong lan rừng chưa kịp mặc cả.

Choáng váng hẫng hụt uất ức… có lẽ chẳng biết diễn tả thế nào cho đúng tâm trạng của mình lúc ấy. Bước chân vào nhà vừa trông thấy anh phường mình đã tu tu lên tức tưởi. Những mong được an ủi dỗ dành ai ngờ “chàng” phán xanh rờn: “Trông mặt em lơ ngơ thế nó không lừa mới lạ. Để hớ hênh làm nảy sinh lòng tham cũng là tòng phạm.” Hu hu… Thế là “chiến tranh lạnh” giữa  các vì sao! Cũng may sau hai ngày “im lặng là đỉnh cao của âm thanh” mình còn kịp nhận ra chỉ vì sự sơ suất của mình mà tháng tết cả nhà bị mất tiêu chuẩn thực phẩm. Tiền sắm tết cũng bị cắt xén. Khi nghe mình sụt sùi đọc “bản kiểm điểm” thằng cu con lên bốn tuổi bảo: “còn chả thèm ăn thịt”. Anh phường động viên tết này mình ghé nhà mỗi bác một ngày là… tươm tất.

***

Quay lại chuyện lùm xùm giữa chị Kim Ngân và cô Lượm (tức Thùy Dương) đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng suốt mấy tuần qua. (Mình đã định kiên quyết không “ăn theo” mà vẫn phải “nói leo” một entry này cho đỡ bồn chồn bàn phím).

Hãy hình dung một cô Thùy Dương mới học xong lớp chín “trường làng” lại chưa từng được ra Thủ đô. Từ chối cơ hội “trở thành nổi tiếng” đối với một cô gái nông thôn như Thùy Dương quả là khó khăn không kém so với công cuộc làm mát mấy lò phản ứng hạt nhân ở Nhật. Mấy năm trước ở nước Mỹ một người phụ nữ bị bỏng do kẹp cốc cà phê giữa hai đùi khi lái xe đã thắng kiện vì hãng cà phê đã không cảnh báo đúng mức đối với khách hàng.  VTV cũng đã không cảnh báo Dương về trách nhiệm pháp lý khi yêu cầu cô ký vào tờ cam kết “chỉ mang tính thủ tục hành chính”.

Máy móc đã sẵn sàng. Trường quay đã chật kín những người hâm mộ. Giả sử đến phút cuối cùng Thùy Dương đổi ý rút lui liệu VTV sẽ phản ứng ra sao? Hay việc hóa thân của Thùy Dương vào “đời cô Lượm” chỉ còn là đoạn kết tất yếu của chương trình đã được dàn dựng sẵn? Sự việc vỡ lở chỉ Thùy Dương bị kết án thành “kẻ đánh cắp lòng tin của hàng triệu khán giả truyền hình”. Kẻ “tội đồ” (non gan) nhanh chóng gửi thư xin lỗi và cam kết hoàn trả các khoản tiền do các nhà hảo tâm gửi tặng.

Nhưng “cú lừa” mang tên cô Lượm không đủ sức làm sụp đổ toàn bộ chương trình “Người xây tổ ấm” của chị Kim Ngân. Chính sự “quyết liệt” của chị khi mời công an vào cuộc lại khiến cho khán giả băn khoăn liệu một người kiên quyết “dồn” cô Lượm vào chân tường có đủ “tâm – tầm” để làm các chương trình từ thiện?

Chị Kim Ngân vốn là biên tập viên chương trình có “hạng” của VTV nên chẳng thể đổ tại “cái mặt lơ ngơ” như mình hồi xưa. Giả sử chị Kim Ngân hoàn toàn trong sáng như… Kim Ngân thì cái sự chị ấy kéo theo cả triệu lượt khán giả cuốn vào mê hồn trận của “câu chuyện tình của cô bé bụi đời” cũng không thể được coi là “vô tội”. Khán giả truyền hình chỉ cần chị Kim Ngân thay vì “đanh thép” lên án “kẻ lừa đảo” mới học xong lớp chín phổ thông thì hạ xuống bớt một “tông” - tự nhận về mình cái phần “hớ hênh cũng là tòng phạm”. Thế thôi!

Thượng Đế khi tạo ra loài người còn đặt nhầm nhà vệ sinh gần khu vui chơi giải trí (he he). Chuyện Lượm và chị Kim Ngân lẽ ra phải nhỏ hơn cả... chân con thỏ!

_______

KHOE..OE..OE..OE

Đọc comment số 8 của bà chị gái mình phải vào ngay Tuổi trẻ online để "xác minh" nguồn tin. Nội dung bài báo đây:

Cuộc thi Tùy bút Xuân Hoài hương: có hai giải nhất

TTO - Vượt qua gần 400 bài dự thi tác phẩm Xuân về trong nỗi nhớ của Nguyễn Tuấn Quỳnh và Forsythia loài mai vàng đất lạ của NTTK đã giành được giải nhất đồng hạng của cuộc thi Tùy bút Xuân hoài hương.

 

alt
Ban giám khảo gồm ông Dương Thành Truyền Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ; chị Trương Bảo Châu Thư ký tòa soạn Tuổi Trẻ Online và nhà văn Phan Hồn Nhiên trong buổi chấm giải Tùy bút Xuân hoài hương sáng 18-3 - Ảnh: Thuận Thắng

Xúc động chân phương có chiều sâu là những đánh giá của các thành viên ban giám khảo dành cho hai tác phẩm được giải nhất. Và với trường hợp "kẻ tám lạng người nửa cân" này ban giám khảo đã thuyết phục ban tổ chức tăng thêm một giải nhất so với số lượng giải thưởng ban đầu.

Xuân về trong nỗi nhớ của tác giả Nguyễn Tuấn Quỳnh (TP.HCM) với lối viết chân phương không cầu kỳ nhưng có hồn khi đã chọn được những chi tiết đắt giá ẩn chứa chiều sâu của gia đình của nếp nhà…  đã diễn tả được nỗi nhớ tết ngay khi sống trong lòng đất nước. Forsythia loài mai vàng đất lạ của tác giả NTTK (Thụy Điển) với một chi tiết nhỏ nhưng độc đáo (đi tìm loại hoa giống hoa mai quê nhà) gợi nên cảm giác thương nhớ quê hương từ nơi đất khách.

Hai giải nhì (trị giá 5.000.000 đồng/giải) đã thuộc về hai tác phẩm Sài Gòn miên man nỗi nhớ...  của tác giả Lê Công Sĩ (Trà Vinh) và Nơi xuân về lặng lẽ của tác giả Bùi Thị Cẩm Vân (TP.HCM).

Chậu mai vàng bối rối của tác giả: Trần Lê Sơn Ý (TP.HCM) và Nhớ giùm người xa xứ của tác giả: Đông Hà (TP.HCM) cùng đoạt hai giải ba (trị giá 3.000.000 đồng/ giải).

Bạn đọc đoạt giải vui lòng cập nhật thông tin cho TTO như họ tên đầy đủ địa chỉ số điện thoại... Vui lòng email đến tto@tuoitre.com.vn tiêu đề ghi Liên hệ Tùy bút Xuân.

10 giải khuyến khích (trị giá 1.000.000 đồng/ giải) gồm:

Mùng ba tết tác giả: Hữu Phan (TP.HCM)
Mừng tuổi ba tác giả: Minh Nguyệt Nguyễn (Hoa Kỳ)
Đi tìm ngôi sao mai tác giả: Công Khanh (Bình Thuận)
Tết ơi… tôi nhớ biển! tác giả: Hà Thị Bình Thanh (Hà Nội)
Về với mùa xuân đi em tác giả: Vân Khanh (Trà Vinh)
Vẫn nợ con mùa dã quỳ năm ấy tác giả: Men Kim Nguyễn Kiều Oanh (TP.HCM)
“Mùa xuân đầu tiên" tác giả: Đào Như (Hoa Kỳ)
Bản nhạc xuân của trẻ chăn bò tác giả: Minh Trung (TP.HCM)
Gió Tết tác giả: Trần Hữu Ngư (TP.HCM)
Tết ở nơi không có ngày tết tác giả: Lê Thị Thanh Chung (Hoa Kỳ)

Như vậy có hai tác giả tiếp tục giành được giải trong cuộc thi lần này là tác giả Nguyễn Tuấn Quỳnh và Lê Công Sĩ. Năm ngoái trong cuộc thi tùy bút Xuân hạnh phúc Nguyễn Tuấn Quỳnh đã giành giải nhất với bài Còn bao điều chờ đợi trước thềm xuân; Lê Công Sĩ giành được giải khuyến khích với bài "Buổi chợ nhà nghèo" chiều 30 tết.

...

Cuộc thi diễn ra từ ngày 17-1 cho đến ngày 7-2-2011 trên tuoitre.vn đã nhận được 400 bài dự thi dự thi thu hút hơn 500.000 lượt xem và gần một trăm lượt bình luận. Cuộc thi có tổng giải thưởng 33 triệu đồng nằm trong khuôn khổ chương trình Online cùng Tết Việt năm thứ 8 do Tuổi Trẻ Online tổ chức với sự tài trợ của ngân hàng xuất nhập khẩu Việt Nam Eximbank.

Lễ trao giải dự kiến diễn ra vào sáng 10-4-2011.

Thanh Chung

@MRT6

Chị đang ngấm ngầm trách bà chị gái không mang theo máy ảnh để chụp vài kiểu làm kỷ niệm. Cái ảnh trên TT online bé tí tẹo như cái kẹo Hải Hà (hì hì). Cảm ơn món quà rất ý nghĩa của em. Cô mình rất chi là tâm lý.
Trái đất tròn xoe nhỉ.

muaraothang6

(Tiếp)
Và đây:Niềm vinh dự nhất của chị đây này...hihi...thật vui chị nhỉ.

muaraothang6

(Tiếp)
Ảnh
 

muaraothang6

Gửi chị Thanh Chung. Thật là một sự tình cờ quá hay. Em đã có mấy tấm ảnh đây này. Không khí rất chi là không khí chị ạ.
Vừa nhìn thấy chị LTT là em đã đoán ngay là chị chị rồi rất giống nhau và rất hồn hậu chị ạ.
Em tranh thủ gửi lên trang nhà chị 1 số ảnh ấy chị vui nhé. Chắc chắn chị T cũng sẽ ghé qua đây để đem ảnh về.

Mẹ Nấm

Em nhiệt liệt hưởng ứng và ủng hộ chị cả hai tay. Hy vọng dự án của chị thành công để thêm nhiều bàn chân trẻ em Việt được nâng niu!

Mẹ Nấm

Em nhiệt liệt hưởng ứng và ủng hộ chị cả hai tay. Hy vọng dự án của chị thành công để bàn chân trẻ em Việt được nâng niu!

Thanh Chung

@Mẹ Nấm

Em chúc mừng chị đoạt giải Tùy bút Xuân hoài hương. Sắp tới cứ "thừa thắng xông lên" chị nhé cứ viết bài (có nhuận bút) gửi dự thi (hy vọng) đoạt giải và... khao bạn bè.
----
Cám ơn Mẹ Nấm đã chúc mừng. Chị cũng cầu mong có nhiều bài được trả nhuận bút để quy ra quần áo giày dép sách vở cho học sinh nghèo. Chị đã bắt đầu khởi động dự án "Giày cho trẻ em" ở bên này và đã nhận được sự ủng hộ của bạn bè. Hy vọng dự án sẽ kết thúc tốt đẹp như dự án áo ấm kỳ trước. Mẹ Nấm nối vòng tay với chị nhé.

Mẹ Nấm

Chúc mừng

Em chúc mừng chị đoạt giải Tùy bút Xuân hoài hương. Sắp tới cứ "thừa thắng xông lên" chị nhé cứ viết bài (có nhuận bút) gửi dự thi (hy vọng) đoạt giải và... khao bạn bè.

Thanh Chung

@anh Nguyễn Trọng Tạo

Em đã sang nhà anh để lại "dấu chân" cho bạn Thanh Hương rồi ạ.
Cám ơn anh nhiều.

Thanh Chung

@Anh Hồng Khoái

Qua Blog của anh Tạo
Mình nhớ ra Sơn Thịnh rồi ách đường 15 khoảng 2 5 Km gáp Đức Thọ Hà Tĩnh. Bên trên đó là Rú Ga.
Sơn Thịnh có ngã ba sông mà nơi đó bọn mình hay cởi truồng xuống tắm
Nhìn chung là bây giờ quên nhiều gưở Nhật ký ra mới hình dung ra được
-----
Sơn Thịnh - Hương Sơn - Hà Tĩnh là quê "ghi lý lịch" của em thôi anh ạ. Em mới về thăm quê được 1 lần năm 37 tuổi. Tuy không gắn bó và không có kỷ niệm gì nhưng mỗi lần nghe ai nhắc đến quê cũng thấy xốn xang.