Ở NHÀ MỘT MÌNH

Lúc này con gái đang vui vẻ cùng với bố và ông bà nội ở Hải Phòng. Mình đã “ở nhà một mình” được 2 đêm. Sẽ còn 3 tuần như thế nữa. Ba tuần không có ai gọi điện vào lúc 6.30: “con chuẩn bị về đây mẹ ạ”. (Con gái đi làm thêm sau giờ học từ 4.30 đến 6.30 hàng ngày). Ba tuần mình không có ai để hỏi: “Tối nay con muốn ăn gì?”.

Ở nhà một mình buổi chiều hết giờ làm việc vẫn nhẩn nha có ai đợi đâu mà vội.

Ở nhà một mình bếp không thơm mùi hành phi; “ngự yến” chỉ quẩn quanh duy nhất món. Bát mì nghi ngút khói trước màn hình máy tính.

Ở nhà một mình thỉnh thoảng phải hát lên theo đài để yên tâm mình còn nói được tiếng người.

Ở nhà một mình thức đến quá nửa đêm với blogs-bleo không có ai giục đi ngủ.

Ở nhà một mình tỉnh giấc lúc bốn giờ sáng chui vào Internet không sợ bị con gái nhắc: “mẹ mê chít chát hơn cả bọn teens”.

Ở nhà một mình buổi sáng không có ai nhờ nấu hộ bát mỳ; không phải nhường nhau: “mẹ tắm trước hay con tắm trước”.

Ở nhà một mình… rất vắng.

Ở nhà một mình… hu hu.

***

Chị bạn mình có hai thằng con trai. Tốt nghiệp đại học mỗi đứa đi làm ở một bang cách nhà cả 4-5 giờ bay. Chầy trật mãi chị mới quen được với ý nghĩ các con đã thoát ra khỏi cái bóng của mẹ cha để sống cuộc đời của chúng.  Mình bảo cái dây rốn nối mình với các con có độ đàn hồi vô tận. Các con đi càng xa dây rốn càng dài.

Chỉ một vài năm nữa thôi sau khi con gái học xong có thể mình sẽ phải ở nhà một mình không chỉ ba tuần. Coi như kỳ này mình đi thực tập.

(NY ngày 4 tháng 1 2011 - Tỉnh giấc lúc 4 giờ sáng ngồi gõ phím)

Hai Van

Chi yeu quy cua em

Hu hu thương chị ở nhà một mình quá. Em mà ở loanh quanh đó thì ... thế nào cũng xúi được vài anh tận dụng cơ hội hiếm có. :)

Thôi chị ráng chờ đến cuối tuần đi ạ hy vọng là sẽ được nấu món bún riêu phục vụ "chàng". :)))

Trần Bình

Tặng chị TC đoạn thơ này:
Một mình mình với mình thôi
Một mình thao thức với... tôi một mình
Thời gian như thể vô tình
Một khung trời lạnh một mình vẩn vơ
Chong đèn trang sách khép hờ
Đêm ngập ngừng với câu thơ nẫu buồn
............ Rồi ra ai cũng sẽ có lúc một mình cả đấy chị à chẵng mấy chốc nữa chúng ta đều "cô đơn" ôcn cái không ở bên nữa nhưng có lẻ đó là sự cô đơn sung sướng.

CBTT

Thanh Chung

Hình như có sự hiểu lầm đâu đây? TC có thể gửi giấy mời bạn bè sang chơi. Nhưng vé thì TC chưa từng hứa với ai. Ngay cả ông cụ thân sinh ra bọn trẻ con...
_________
Hì không hứa nhưng anh vẫn chờ đấy. Mần chi nhau (@Cu Vinh)?

Thanh Chung

@Chùn chùn anh

Hehe buồn hề dưng mờ với mụ còn net là ... còn tồn tại .

Tui chưa hình dung ra mụ Chung sẽ viết ra sao cái bài "Ở nhà một mình ... và không có net".

Hehe chắc chắn là "nâm ni rùng rợn" hơn nhiều hehe.
----
Không có NET đồng nghĩa với không có blogs nghĩa là chỉ ngồi khóc hu hu...

Thanh Chung

Kính anh Nguyên Hùng

Có người đã làm xong visa đi New York rồi chỉ còn chờ ai gửi vé về cho nữa là bay thôi.
----
Hình như có sự hiểu lầm đâu đây? TC có thể gửi giấy mời bạn bè sang chơi. Nhưng vé thì TC chưa từng hứa với ai. Ngay cả ông cụ thân sinh ra bọn trẻ con...

Thanh Chung

Kính anh Hoàng Hữu Quyết

Ghé đọc cho thư giản một chút chúc em viết khoẻ.
---
Em đang muốn trốn ra khỏi NET và viết in ít thôi anh ạ.

Thanh Chung

Chị Phạm Dạ Thủy quý mến

Đọc xong thấy lòng chùng xuống thương em quá Thanh Chung à. Cố lên! Cố lên! Ngoan nào! Làm "bà trẻ" rồi đấy nhớ không em?
----
Lời dỗ dành của chị mới dễ thương làm sao. Làm bà thích thật hị hị...

Thanh Chung

Chị Bạch Dương iu quý

Chia sẻ! Chia sẻ!
Điều phải đến sẽ đến! Bây giờ em mới thấm nỗi "ở nhà một mình" của chị nhé! Mà chị như thế này lâu rồi nhiều khi mở ti vi nhưng không xem chỉ để có tiếng người. Hì.
Nhưng rồi quen hết lại thấy tự hào vì con cái đã trưởng thành đủ lông đủ cánh bay xa rời khỏi vòng tay của mình.
Chị điện thoại cho con gái khi cháu vừa xuống sân bay thấy giọng nó trong trẻo nên biết là không mệt lắm. Chị hẹn sẽ gặp con gái khi nào cháu lên Hà nội rồi em ạ. Yên tâm nhé!
Mấy hôm nghỉ tết bận đi chơi hôm nay công việc ngập đầu bây giờ mới tranh thủ blog một lúc không có thời gian "họp chợ" mặc dù chị cũng thấy nhớ! Hu. Vui lên nhé!
---
Đầu năm đi chơi thì cả năm nay em chúc chị được đi chơi suốt he he.
Con gái cũng đã gọi điện cho em lúc ngồi trên xe với bố. Chuyến đi tương đối thuận lợi chị ạ. Lúc nào chị có thời gian thì đi chợ buôn dưa nhé.

Thanh Chung

Mai Thao iu quý

Giống em! Giống em! ĐỌc chị thấy cả tâm trạng. Sợ nhất là ở một mình.Nhất là nhưng đêm mưa.Có lúc em điên lên lấy điện thoại gọi chồng rùi sụt sùi...Lắm lúc lại đọc bài thơ cảu xuân diệu
Ta có nhà có cửa
Nhưng ko chồng ko con(vì đi vắng hết)Hi
Sợ cái bếp ko lửa
Sợ cái cửa ko đèn.
Những khi đi xa về
Lặng yên nhìn cửa đóng
Không ánh sáng đón mình
Chả có ai trông ngóng..
---
Ít ra thì em cũng có số điện thoại để gọi đến sụt sùi. Chị chỉ có "tin nhắn một chiều" vào... blogs huhu.

Thanh Chung

Kính anh Lê Trườn Hưởng

Kiếm ngay một con Mèo
Suốt ngày kêu meo meo
Ra vào quấn lấy chủ
Cho nhà đỡ...vắng teo
---
Em ngại nuôi cả chó lẫn mèo anh ạ. Em chỉ phục vụ được con... do mình đẻ ra hi hi