BẢO KIẾM

Một ngàn năm sau khi dời đô về Thăng Long hậu duệ của tám triều Vua Lý cũng bị bọn yêu quái hoành hành tác oai tác quái. Đầu tư tiền của vào đâu là đổ bể ở đó. Đầu tư vào giáo dục thì ra bằng giả và hàng loạt video clip học sinh đánh nhau. Đầu tư vào văn hóa thì truyền hình chiếu rặt phim nước Lọa. Đầu tư giao thông thì cầu sập đường lún hầm đường bộ thành sông cọc tiêu bằng bê tông cốt tre. Đầu tư thoát nước thì Thủy Tinh nghêng ngang ngạo mạn trên đường phố. Đầu tư cho y tế thì thuốc nhập về quá đát bệnh dịch hoành hành. Đầu tư cho nông dân thì lúa gạo mất giá. Đầu tư cho các ngành công nghiệp mũi nhọn thì thành… Vinashin.

Một đêm Vua Lý Thái Tổ rời khỏi pho tượng lững thững đi ra phía Hồ Hoàn Kiếm. Chọn phiến đá rộng sát bên mép nước Ngài buồn bã ngồi ngắm tháp Rùa rêu phong từng suýt mây lần bị “cưỡng bức” bởi các nhà văn hóa và Hà nội học. Thần Kim Quy nhẹ nhàng rẽ nước đến bên lễ phép:

- Bệ hạ có điều gì phiền muộn chăng?

Nhà Vua thở dài:

- Càng gần tới Đại lễ  kỷ niệm 1000 năm dời đô về đất Thăng Long lòng ta càng rối như canh hẹ. Tiền thuế của dân đâu phải vỏ hến vỏ sò…

Thần Kim Quy chép miệng:

- Muôn tâu Bệ hạ Đại lễ chỉ là cái cớ. Không vẽ ra dự án thì chẳng thể lấy ngân khố quốc gia mà chia chác. Hàng ngàn ngôi biệt thự cả triệu hecta trang trại các khu resorts sân gôn lẽ ra phải được gắn biển “Công trình một ngàn năm Thăng Long”. Tiền đại lễ cả đấy.

Nhà Vua hạ giọng:

- Đêm nay ta ra gặp Thần cũng vì chuyện đó. Nghe nói cả Đảng Chính phủ Quốc hội đều xác định Tham nhũng là giặc nội xâm. Còn thành lập hẳn một Ủy ban chống tham nhũng quốc gia. Hay Thần cho ta mượn lại thanh kiếm ngày xưa để giúp hậu duệ ta trừ họa.

Thần Kim Quy dập đầu rối rít:

- Xin Bệ hạ giữ môm giữ miệng. Ở đây tai vách mạch rừng. Hạ thần được giao trọng trách giữ bảo kiếm của Long Vương. Vẫn đắn đo chưa biết trao vào tay ai để giúp muôn dân diệt trừ bọn sâu mọt. Xưa An Dương Vương còn dám chém đầu Mỵ Châu – con gái khi biết nỏ thần rơi vào tay Triệu Đà. Nay Thủ tướng “ba năm chẳng kỷ luật ai”. Phó Thủ tướng sợ “kỷ luật hết không còn người làm việc”. Bệ hạ cần cân nhắc kỹ. Kẻo Kiếm Thần rơi vào tay kẻ ác thì kẻ sĩ không còn chốn dung thân.

Nhà Vua ngửa mặt lên trời than:

- Liệu có còn anh hùng hào kiệt nữa không? Nước Nam ta chẳng lẽ đến ngày…

***

Đêm trước Đại Lễ Nhà Vua quay lại Bờ Hồ hẹn ngày nhận kiếm. Chỉ thấy đám lân tinh vẽ chữ lên trời: “Kẻ hạ thần đã về với Long Vương. Xin Bệ hạ xá tội. Bảo kiếm còn nước Việt còn”.

Thanh Chung

Mai Thao quy mến

Trời ! Chị thật dí dỏm và sâu sắc quá! hổng biết nói gì thêm
---
Được một lời khen như vậy thì cũng không cần nói gì thêm thật.
Cám ơn em.

Thanh Chung

Cám ơn anh Mai Xuân Dũng

TUYỆT WÁ THANH CHUNG Ạ. KHÔNG DÙNG TỪ NÀO KHÁC ĐƯỢC!!!
---
TC đang ngủ yên giấc bỗng bật dậy viết bài lúc gần sáng. Chắc là do thần Kim Quy về báo mộng. Chữ cứ tự chảy từ ngón tay xuống phím. Những bài viết như nhập đồng thường hay nhận được sự ủng hộ của bạn bè. Bài này cũng vậy.
Cám ơn anh.

Thanh Chung

Kính anh Hoài Giang

...CHỨ NẾU MÀ CHÚNG NGẨNG ĐẦU LÊN ĐỌC ĐƯỢC THÌ HÔM NAY HỒ LỤC THỦY ĐÃ BỊ TÁT CẠN NƯỚC VÉT SẠCH BÙN ĐÀO ĐẾN TUNG CẢ THÁP RÙA ĐỂ TÌM GƯƠM BÁU RỒI BỞI THẦN KIM QUY ĐÃ VỀ LONG HẢI VỚI LONG VƯƠNG CHẮC LẠI CẤT BẢO KIẾM QUANH NƠI CHÂN MÓNG THÁP RÙA...
THẬT LÀ BẤT CẨN QUÁ ! BẤT CẨN QUÁ! BẤT CẨN QUÁ!
---
Anh quá lo xa. Em đã dặn lũ lân tinh viết chữ lên trời bằng chữ Việt cổ. Các quan tham có muốn cũng không đọc được đâu hì hì...

maithao

Trời ! Chị thật dí dỏm và sâu sắc quá! hổng biết nói gì thêm

mai xuân dũng

TUYỆT WÁ THANH CHUNG Ạ. KHÔNG DÙNG TỪ NÀO KHÁC ĐƯỢC!!!

H Giang

“Kẻ hạ thần đã về với Long Vương. Xin Bệ hạ xá tội. Bảo kiếm còn nước Việt còn”.
THẬT HÚ HỒN HÚ VÍA KHI DÒNG CHỮ ẤY HIỆN TRÊN BẦU TRỜI THÌ LŨ GIẶC THAM NHŨNG VÀ QUAN LIÊU ĐANG MẢI NHẬU NHẸT TRÊN BÀN TIỆC MỒM MIỆNG ĐANG MẢI THI NHAU NHAI NUỐT TAY CHÂN ĐANG MẢI SỜ VÀO NHỮNG CHỖ CẦN SỜ MẮT ĐANG MẢI NHÌN HAU HÁU VÀO CHỖ CẦN NHÌN CHỨ NẾU MÀ CHÚNG NGẨNG ĐẦU LÊN ĐỌC ĐƯỢC THÌ HÔM NAY HỒ LỤC THỦY ĐÃ BỊ TÁT CẠN NƯỚC VÉT SẠCH BÙN ĐÀO ĐẾN TUNG CẢ THÁP RÙA ĐỂ TÌM GƯƠM BÁU RỒI BỞI THẦN KIM QUY ĐÃ VỀ LONG HẢI VỚI LONG VƯƠNG CHẮC LẠI CẤT BẢO KIẾM QUANH NƠI CHÂN MÓNG THÁP RÙA...
THẬT LÀ BẤT CẨN QUÁ ! BẤT CẨN QUÁ! BẤT CẨN QUÁ!

Thanh Chung

NL Giang thân mến

Đêm trước Đại Lễ Nhà Vua quay lại Bờ Hồ hẹn ngày nhận kiếm. Chỉ thấy đám lân tinh vẽ chữ lên trời:
“Kẻ hạ thần bị dính câu chùm. Xin Bệ hạ xá tội. Bảo kiếm thằng nào chôm bán sắc vụn rồi.. ”.
---
Giang mà viết thế thì con cháu mình không còn hy vọng. Đời chúng mình có uống nước thì cũng không "cả cấn" chứ? hu hu

Thanh Chung

Bà Hoài iu quý

Bài này chứng tỏ nàng TC nên chuyển nghề kiểm toán sang nghề... viết blog.
---
Đợi khoa học chế ra loại thuốc không cần ăn vẫn sống và viết blog tui sẽ chuyển nghề hề hề...

Thanh Chung

Thưa bác Cồn Cải

Đại lễ không sợ thiếu tiền đâu nếu thiếu đã có tiền bán đấu giá Rồng thiêng bù vào. May mà bảo kiếm được thần kim quy cất giữ không thì họ cũng mang ra bán đấu giá luôn biết đâu ko rước mà người ta sẽ tổ chức bán đấu giá tượng đức vua LTT...
----
Đấu giá làm từ thiện bây giờ đã trở thành mốt thời thượng. Bác còn nhớ 1 đại gia đã trả giá bằng rất nhiều tiền chỉ để được trao vương miện cho hoa hậu. Đại lễ năm sau em đề nghị làm 100 quả trứng đá đánh số từ 1 đến 100 rồi đem ra đấu giá. Thu được bộn tiền.

Thanh Chung

Chào thầy giáo Nguyễn Minh Tuấn

Thăm chị và được đọc câu chuyện thật thú vị.
Dù sao thì mấy ngày này lòng vẫn nao nao hướng về Hà Nội chị ạ. Ước gì được bay về 1 đêm thôi cũng thỏa!
Chúc sức khỏe chị!
----
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn".
Càng đi xa càng nhớ quê nhà em ạ. Chị cũng muốn được tham dự vào không khí lễ hội. Nhưng không muốn tốn quá nhiều tiền của cho một sự kiện để sau đó con cháu mình nai lưng trả nợ.
Cám ơn em nhé.