MÌNH RẤT LÀ ƯA NỊNH

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Từ hồi mình bé tí tẹo bà chị cả mình hay nói: “bản chất của con người là: Lười biếng ăn tham và ưa nịnh”. (Bác nào không thấy đúng thì thôi đừng ném đá vào nhà iem tội nghiệp).

Trẻ con ưa nịnh là chuyện đương nhiên. Vì chúng chưa hiểu hết lẽ đời phải quấy. Người lớn thường lợi dụng điểm yếu này của chúng mà biến chúng thành những võ sĩ trên những đấu trường rất vớ vẩn.

Bây giờ mình đã “không còn trẻ nữa” thiếu tự tin vào bản thân cả về sức khỏe vẻ đẹp trí tuệ nên thấy ai khen (dù biết là nịnh) vẫn không hết phân vân. Chẳng biết trong lời khen đó có bao nhiêu phần trăm sự thật. Rồi lại tự nhủ ít ra là người đó không thế “nói không thành có” hoặc là “có bột mới gột nên hồ”. Gần đây nhất có ba lần mình được khen/hiểu nhầm mà sướng mãi.

More...

HOÀNG TỬ VỊT

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Một ngày Hó đến chợ mà tay giấu lui cui phía sau. Hỏi bốn năm câu mới trả lời tiếng một. Bị “truy” đến cùng Hó mới thỏ thẻ: “đang ngó lơ qua cửa sổ ngắm… Vịt”. Mấy mụ Thiền viện (TV) nhao nhao đòi chung chia - “Vịt ngon bất tận hưởng”. Thế là Vịt bị lôi xềnh xệch vào chợ. Bốn mụ nay cộng thêm Vịt nữa xôm tụ hơn cả siêu thị Big C. Lần đầu tiên Vịt được biết thế nào là “buôn dưa trên mạng”.

- Chào anh Vịt. Lục nồi lên tiếng trước.

- Anh không phải là Vịt. Cãi

- Nghị quyết của TV đã thông qua từ kỳ họp trước. Anh chống lại sao được?

- Anh không phải là Vịt.

- Vịt om sấu.

- Vịt nướng.

- Vịt rô-ti.

- Vịt gốm…

Bốn đánh một không thua cuộc cũng phải  đầu hàng. Xong!

More...

“DỤ YẾN” TRÊN BÁO “NGƯỜI HÀ NỘI”

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Hôm qua anh Vương Cường báo truyện ngắn Dụ yến của mình được đăng trên báo “Người Hà Nội”. Thích nhất là có tranh minh họa một “nàng yến” mơ màng ngó lên khung cửa sổ cao cao của chàng thi sĩ.

DSC01840

Mình và Kim Oanh hầu như tối nào cũng “buôn dưa” trên mạng. Nhiều truyện ngắn của mình đếu lấy cảm hứng từ những câu đùa bâng quơ hóm hỉnh của nàng. Một lần sau khi nghe Kim Oanh nói về dự định đầu tư nuôi chim Yến mình bảo: “tui đi nướng Bánh đúc đây”. “Bánh đúc” là nick name Thiền viện đặt cho nhà thơ Vương Cường. Đơn giản chỉ vì bạn bè ở khắp nơi đến Hà Nội đều được Vương Cường mời ra nhà hàng “ruột” ở phố Vũ Ngọc Phan chiêu đãi món “đặc sản nhà quê” này.

****

MỘT BÀI THƠ HAY TỪ MỘT CHUYỆN ĐÙA TẾU

More...

QUY TRÁCH NHIỆM

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Bữa tối vừa xong làng Vẻn bỗng giật mình vì tiếng kẻng “xã viên”. Từ hồi hết “Bê năm hai” chiếc kẻng hầu như bị xếp xó hoen rỉ. Chỉ lớp người già như lão Khiển bà Mùi mới nhớ hồi bảy hai sau tiếng kẻng sẽ là “lệnh báo động”.

Tiếng kẻng giữa thời bình bỗng gợi lên cảm giác bất ổn. Cầu trời cầu phật đừng ai báo tin động đất sóng thần. Sau loạt kẻng dồn dập “năm hồi ba nhịp” tiếng chị Đốp lanh lảnh cất lên: “Đề nghị tất cả bà con từ 18 tuổi trở lên ra sân đình tập trung. Ai vắng mặt sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm”. Từ hồi có loa phóng thanh chị Đốp không còn phải đến từng nhà gõ mõ.

Nhà Lực ở cuối xóm Hạ. Tay này làm nghề mổ lợn uống rượu như nước lã chửi vợ như hát hay đánh con như đánh… giặc.  Mấy lần bị lôi lên xã vì tội “bạo hành gia đình” hắn đâm ngại dây dưa với “người Nhà nước”. Tợp xong ngụm rượu hắn cao giọng: “Thằng Tý ra chuồng lợn làm nốt để mẹ mày còn ra đình với tao. Thằng Tèo nhớ để mắt trông con Dĩn. Nó làm sao thì tao treo mày lên”.  Rồi hắn quát vợ: “Bỏ việc đấy rửa tay ù lên để còn đi. Ra muộn còn ối thóc đấy mà nộp phạt”. Hắn dọa để “giải quyết khâu oai” chứ đã biết ngô khoai gì đâu ngoài mấy câu thông báo của chị Đốp.

More...

“TIN NHẮN MỘT CHIỀU” TRÊN BÁO TUỔI TRẺ

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

http://tusach.tuoitre.vn/ArticleView.aspx?ArticleID=436653&ComponentID=172

TT - Tin nhắn một chiều là tập truyện ký và tản văn in chung của bốn tác giả nữ quen nhau thân nhau qua blog: Thanh Chung Lâm Cúc Hoài Vân Kim Oanh. Gần 60 truyện ngắn ký tản văn trong cuốn sách dày gần 300 trang có đủ “mùi vị” buồn bã dỗi hờn cay đắng... qua góc nhìn của bốn phụ nữ.

alt

Sách do NXB Hội Nhà Văn ấn hành - Ảnh: Tr.Uyên

Hình ảnh người phụ nữ quay quắt giữa bộn bề lo toan luôn nỗ lực cắt nghĩa những vai trò đang đảm nhận cắt nghĩa hai từ hạnh phúc khi đang đeo mang bi kịch... hiển hiện trong phần lớn truyện ngắn trong cuốn sách.

Chìm sâu bên dưới những cảm xúc phụ nữ có phần cay đắng ấy là một khát vọng được yêu thương trọn vẹn là sự bình yên ấm áp trong tâm hồn. Và vì khuất lấp sau nỗi đau nên khát vọng ấy âm ỉ mà mãnh liệt.

TRUNG UYÊN

****

Ghé vào nhà bác Guc hỏi thăm "Tin nhắn một chiều" thì được một bài viết giới thiệu của chị Chử Thu Hằng về mình từ năm ngoái. Hoài Vân khen mình vào ảnh xinh như "hoa hậu". Nhiều khi giảm mập chẳng ăn đồ nhậu thì ăn... ảnh hê hê

 

alt alt alt

Còn đây là video của anh Hà Đình Chung:


More...

CHAT VỚI HACKER

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Sáng nay tự nhiên nhà bác Hoàng Đình Quang “đèn đóm” sáng trưng. Hơi lạ là chưa bao giờ thấy bác Quang viết tắt chữ “em” khi chat.

Dinh quang Hoang: KO đang online đấy e
Chung Le: em gặp được KO rồi
Dinh quang Hoang: ừ
Chung Le: hôm nay đèn đóm nhà anh sáng thế? dụ muỗi à?

Mình gọi cho Kim Oanh. KO cũng nói bác Quang vừa chào giọng rất lạ. Đang phân vân thì “Bác Quang” gọi tiếp:

Dinh quang Hoang: à e ơi ! e ra ngoài mua giúp a 2 triệu tiền thẻ cào điện thoại viettel.
Dinh quang Hoang: a gửi trả tiền sau cho e.
Dinh quang Hoang: đang có khuyến mãi 100%.
Chung Le: mua thì chuyển vào đâu?
Dinh quang Hoang: e chuyển vào mail cho a
Chung Le: vụ nay em ngu lắm - lần trước đã bị thằng bán hàng lừa rồi
Dinh quang Hoang: thì e cứ ra cửa hàng . bảo với người ta là mua đủ và đúng 2 triệu tiền thẻ cào điện thoại viettel .
Dinh quang Hoang: xong rồi e gửi vào mail cho a
Chung Le: để em nạp luôn vào số máy của anh nhé
Chung Le: em có số máy của anh mà
Dinh quang Hoang: e đừng nạp vào máy . e mua thẻ cho a là được
Chung Le: lát nữa em đi chợ sẽ mua luôn

Kim Oanh cũng gửi cho mình nội dung câu chuyện với “Bác Quang”. Y chang cùng một nội dung dặn đi mua thẻ Viettel 2 triệu và gửi mã số vào email.

Bạn Hacker ơi tụi tớ biết rồi nhá há há

More...

BÁT CANH NƯỚC TRONG RAU BIẾC

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Em Hải Vân "khăng khăng" bắt mình đọc câu chuyện này. Đọc xong không thể không đưa lên đây cho mọi người cùng đọc.

Bát canh nước trong rau biếc

Phan Hướng Lê - Trung Quốc -
Phạm Tú Châu trích dịch.


Anh mở cửa rồi nhìn sang phòng khách không thấy chị ở đó. Anh mỉm cười đi vào bếp quả nhiên chị đang đảo cơm trong nồi. Anh ngửi thấy mùi cơm thơm rất thơm. Điều lạ là ở nơi khác hầu như anh chưa ngửi thấy mùi cơm thơm như thế bao giờ.
Anh rửa tay ngồi vào bàn ăn. Chị bưng lên hai đĩa nhỏ có hoa xanh một đĩa đựng mười mấy con ốc hạt mít một đĩa đựng rau non mỡ trong trong. Cuối cùng chị bưng lên một âu sành nhỏ đây mới chính là món anh mong chờ nhất. Lập tức anh mở nắp âu ra xem trong đó có trắng có xanh có đỏ trông thật vui mắt.

More...

“NỮ TÍNH”

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Mình không có thẻ "membership" của Costco. Hôm trước phải nhờ một bác đưa đoàn của em Hải Vân đi mua sắm. Hẹn bác í từ hai rưỡi nhưng phải gần bốn giờ mọi người mới ra đến nơi. Báo hại bác í phải uống cà phê ngồi đợi. Mình đã chuẩn bị sẵn bộ mặt thật "hối hận" để gặp là "ỉm sozi" (I m sorry). Nào ngờ bác í chẳng bận tâm lại còn cười nói rất vui vẻ. Em Hải Vân về đến Việt Nam còn gửi mail sang khen rối rít: "Bác Costco bạn chị tuyệt vời!" Mình cũng... tuyệt chỉ mỗi tội thiếu "nữ tính" (he he).

1- Hải Vân bảo mình ra khách sạn ở với em í hai đêm để hai chị em còn "buôn dưa". Mình sắp một vali chật căng toàn... thuốc bổ và quà cáp gửi cho Thiền Viện và bạn bè trong nước. Nhõn một bộ quần áo ngủ một chiếc bàn chải đánh răng và hai chiếc áo thun. Ở bên này không có bụi nên quần áo ngoài mặc lại thoải mái. Đến lúc chụp ảnh làm thẻ bác Cotsco nhắc: "O chải tóc đi". Cả hai chị em nhìn nhau... Suốt ba ngày hai đêm hai chị em dùng... tay chải tóc.

2- Nhân chuyện "mất điểm" vì không có lược mình kể cho HV nghe luôn chuyện bị "mất điểm" vì ăn chuối "nguyên con". Lúc nhỏ mình đã thắc mắc nhưng chưa có ai giải thích rõ nguồn cơn tại sao ăn chuối phải bẻ đôi. Nếu chỉ vì hình hài trái chuối thì các cụ nhà mình đúng là "giàu trí..." (he he). Sau này đi làm dâu cả nhà chỉ có mỗi mình ăn nguyên quả chuối. Mọi người từ ngạc nhiên chuyển dần sang... không thèm chấp. Còn mình "không chịu đánh mất cái... tôi" từ bấy đến giờ. Hôm trước đóng đồ từ thiện để gửi về đói meo. Bác Cotsco (gọi theo HV) thấy mình bóc chuối ăn nhắc khẽ: "Lần sau O nhớ ăn chuối từng nửa một..."

"Nửa thế kỷ" rồi còn sửa chi được nữa! Mình ít "nữ tính" thì càng dễ "lọt mắt" con dâu tương lai. Thế cũng là giúp cho con trai mình không.. Ế VỢ.

***

"GIÀY CHO TRẺ EM NGHÈO" - NÓI THÊM CHO RÕ

Mình đã bàn với chị Thanh Thủy nếu số máy tính gửi về phục vụ tốt cho việc giảng dạy tin học trường chị Thủy sẽ "bù lỗ" cho mình cước phí vận chuyển khoảng $250. Số tiền này mình sẽ chuyển cho Bạch Dương Cu-tê (QT) và em Nụ Cười để đặt mua dép nhựa phát cho học sinh Avao. Ý tưởng quyên góp đợt này cũng bắt đầu từ Avao nên các em bé ở đây phải được ưu tiên là hợp lý. Ai biết cơ sở sản xuất dép nhựa có thể đặt hàng được thì thông báo nhé.

ĐÂY LÀ THÔNG BÁO CỦA EM HẠNH NGUYÊN:

 Chị à mấy h nay e ko có lên mạng chút nào. Chiều nay nhóm e gặp mặt để tổng kết chuyêns trước (tối e viết blog) và bàn cho chuyến tới. E đã liên hệ với ộ chỉ huy trên đó để kiếm một trường (ở bản nghèo như Avao) để mang số quần áo tuyệt đẹp của chị và chị Siren đi tiếp. Vì sắp tới vào năm học mới nên e muốn quy ra vở và đồ dùng học tập cặp sách cộng với quần áo đồng phục nữa. Vây là các em đã có quần áo và sách vở cho năm học mới rồi. Lại phải cắn vào tay chị. HIhi

 

More...

GIÀY CHO TRẺ EM NGHÈO

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Mình gửi email dưới đây cho bạn bè và đồng nghiệp vào ngày 25 tháng 3.

Dear All
I would like to share with you the pictures recently taken in an elementary school in Central Vietnam. My project "Warm clothes for children " started in January was just completed with 180 pounds used clothes from US and 100 new sweaters (made in Vietnam). They are being delivered to the poor children in the mountainous areas.

image

image
Given that many kids have no shoes to go to school I would like to start another project called "Shoes for Kids" seeking help from friends and colleagues.
Please donate any new or used (but in good condition) shoes books and toys that don t fit your children any more. You can bring them to the office (UN colleagues) for pick-up or have them delivered to my address below by April 30 2011:
Ms. Chung Le
14X-10 2Xth Road Apt 5X
Flushing NY 113XX
Please forward this email to your friends colleagues or family members you think would be able to help.
I can be reached at:
Cellphone: 1-646-667-XXXX
Home phone: 1-718-358-XXXX
Any contribution in kind or in cash are appreciated.
Thank you very much for your understanding and help.

***

Cô bạn hàng xóm Aimee làm ở Ban Thư ký (LHQ) đã gửi tiếp thư đến những đồng nghiệp của cô. Aimee có hai con nhỏ. Từ khi biết mình quyên góp quần áo giày dép cho trẻ em nghèo cô không mang tặng đồ cũ của các con cho cửa hàng Army Salvation để trừ thuế nữa. Thỉnh thoảng Aimee lại xách về treo trước cửa nhà mình một vài túi quần áo hoặc giày dép cũ. Chị sếp của Aimee ngươi Canada gọi điện hẹn mình qua cơ quan. Ngoài mấy túi quần áo của cô con gái đang học lớp 10 nội trú bên Canada chị còn ủng hộ mình $50 góp vào cước phí vận chuyển.

More...

KÒM… NƯỚNG

By Lê Thị Thanh Chung (Chung NY)

Đang ở độ tuổi uống nước lã cũng tạo ra mỡ thấy lão cứ xưng xưng tự nhận là Kòm thì mình đâm “cú”. Đời mình ngược thế đấy. Hồi mười tám đôi mươi cần mi-nhon thì mình tròn như bi ve. Bạn bè đi đâu cần mình làm nền là an toàn tuyệt đối. Chưa từng xảy ra trường hợp nào “đối tượng” đổ nhầm vào “phông”. Ra trường đi dạy hai năm tự nhiên thành “sợi dây” (không phải “sợi xích” nhá nhá). May có cái nghề được tiếng là cao quý kéo lại – Trồng người. Nếu không thì tới giờ này Giời gọi là lại toàn hoa trắng. (Các bạn mình may thật! Hoa trắng đắt hơn hoa các màu).

Mình chưa gặp lão Kòm lần nào. Nghe giới giang hồ đồn đại ngày mưa bão lão không dám ra đường. Trường hợp bất khả kháng thì phải ôm theo một tảng đá lớn. Đề phòng Giời già ngẫu hứng: “Gửi gió cho mây ngàn bay” (he he). Có lần Trường trung cấp Y của tỉnh đã đề nghị lão cộng tác theo sáng kiến của một vị bên mảng văn hóa: “ Lồng ghép thi ca vào giải phẫu bộ xương người”. Đâu như mỗi tuần chỉ việc lên giảng đường đứng theo tư thế tượng của Michael Ange vài bận. Nếu không vì cái tội đốt thuốc như hít thở khí trời lão đã có thể đút túi “quả” hợp đồng này “ngon choét”.

More...