Sign up
NẾU PHẢI CÁCH XA BIA....
guihuongchogio | 08 Feb, 2010, 07:40 | Tản mạn | (214 Reads)

Hồi trước, nhà mình ở cạnh cơ quan ông xã. Trên chục mét phố trước cổng công ty đã có hai hàng bia hơi, một quán giải khát, một cửa hàng trò chơi điện tử... Chiều chiều, sau sáu giờ mà chưa thấy ông xã về nhà, mình thường sai thằng con lớn chạy ra kiểm tra mấy quán bia hơi gần đấy. Nếu bố đang ngồi với các chú, các bác thì sẽ đợi cơm. Nếu không thì chắc chắn bố đã đi "công chuyện". Mấy mẹ con cứ việc tự lo cho nhau. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213866

CHẠM TAY VÀO TẾT
guihuongchogio | 06 Feb, 2010, 08:51 | Tản mạn | (305 Reads)

Một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân

Hồi mới sang New York, mình thuê nhà ở đảo Roosevelt, cùng khu với Phái đoàn Ngoại giao tại Liên Hiệp Quốc. Trên dưới hai chục hộ gia đình người Việt quấn túm lấy nhau, Tết nguyên đán mới đúng thật là Tết Việt Nam.

Trước Tết chừng nửa tháng, các chị em phụ nữ đã tíu tít hẹn hò nhau đi chợ sắm sửa. Gạo nếp, đỗ xanh, thịt mỡ... Ngày gói bánh chưng, mỗi người một việc. Khi bên "chuyên môn" đã gói đủ "cơ số" bánh cần thiết, nhà nào nhà nấy mang về nổi lửa bếp ga, luộc bánh trong nồi áp suất. Cái sự luộc riêng rẽ cũng góp phần tạo ra sự khác biệt của mỗi gia đình. Bánh nhà này "dền" hơn. Bánh nhà kia chưa qua mùng hai đã lại gạo. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213533

TÍNH CÁCH TẠO NÊN SỐ PHẬN
guihuongchogio | 04 Feb, 2010, 07:45 | Gia đình, Tản mạn | (355 Reads)

(Kính tặng Má - nhân lễ thượng thọ tám mươi)

Sinh thời, mỗi khi nghe tôi "lụng bụng": "Sao mẹ chẳng làm như dì Kim Anh...", mẹ tôi thường bảo: "mẹ khác, dì khác". Mà đúng là khác thật! Mặc dù hình thức hai người rất giống nhau. Tôi nhớ có lần dì tôi từ Hà Nội về chơi, bà hàng xóm kêu lên ngạc nhiên: "Vừa gặp bà Châu (là mẹ tôi) trên đường đi làm, về đây đã thấy bà ở nhà. Bà ấy đi kiểu gì mà nhanh thế?".

Mẹ sống hướng nội, kín đáo, nhẫn nhịn, chiều chồng, thương con. Rất hãn hữu tôi mới được nghe mẹ khe khẽ hát những bài hát ru bằng tiếng Pháp mẹ được dạy khi theo học ở trường Dòng. Suốt thời gian ở góa ba mươi năm, mẹ chỉ có thú vui duy nhất là đọc sách. Thư viện trong khu tập thể quân đội 28B Điện Biên Phủ - HN chắc không còn sót cuốn sách nào mẹ chưa đọc. Tủ sách của mẹ toàn những cuốn "kinh điển" kiểu: Chiến tranh & Hòa bình; Hội chợ phù hoa; Đồi gió hú; Jên-erơ... Mẹ đọc sách, vui buồn cùng các nhân vật và giấu kín những xúc cảm riêng tư. Nhiều lần tôi giục mẹ tham gia các câu lạc bộ Người cao tuổi, câu lạc bộ dưỡng sinh để có bạn bè chia sẻ, nhưng lần nào mẹ cũng gạt đi. Cho đấy là những việc phù phiếm. Mẹ muốn anh trai tôi về ăn bữa trưa do tự tay mẹ nấu. Mẹ muốn bữa tối, cả nhà quây quần lúc 7 giờ. Mẹ muốn được con dâu, cháu nội vây quanh, chuyện trò... Nhưng thời của chúng tôi đã khác xa thời của mẹ. Anh chị tôi đi làm, đi học, họp mặt bạn bè - đồng đội cũ, phim ảnh giải trí... Các cháu học thêm quay quắt, mắt dính chặt vào trang sách khi ăn. Mẹ có cảm giác như mình đang bị bỏ rơi, bị lãng quên; xót xa cho quá nửa đời ở góa của mình... (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213033

EM KHÔNG CÒN GIẬN NỮA
guihuongchogio | 02 Feb, 2010, 07:30 | Tản mạn | (352 Reads)

Em từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho anh. Hôn nhân đổ vỡ đã biến cô bạn thân của em trở thành cay nghiệt, thất thường và dễ bị tổn thương. Em từng thấy bạn em nằm lỳ trong phòng ngủ nhiều ngày. Điện thoại đổ chuông không thèm nhấc máy. Nước mắt lúc nào cũng ngân ngấn, chỉ cần một lời nói vô tình, một cử chỉ bâng quơ là trào ra như suối đầu nguồn ngày lũ. Em từng gặp bạn em thất thần giở lại cuốn album gia đình nhiều năm về trước. Kỷ niệm 10 năm, 15 năm ngày cưới. Hai đứa trẻ xinh như thiên thần, cười mãn nguyện trong vòng tay mẹ cha. Sau khi anh dời đi, lúc nào chúng cũng nem nép như rắn mùng năm. Mẹ chúng cấm không được nhắc đến từ "cha" trong bữa ăn. Để đến chơi với anh, chúng phải bỏ một vài buổi học thêm cho bạn em không nổi khùng vô cớ.  (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=212646

NGÀY MƯA LANG THANG Ở HẢI PHÒNG
guihuongchogio | 31 Jan, 2010, 07:30 | Nhật ký | (351 Reads)
Mình biết Dưa Lê Lão Gia (DLLG) sau khi ký kết "giao kèo thức ngủ" với Trần Nhương LG ở Vancouver. Cùng đồng hương Hải Phòng nên nhận ngay ra chất "giang hồ" của nhau. DLLG hứa khi nào mình về quê sẽ đưa mình đi gặp mặt với các Bạn Văn đất cảng. (Có vẻ như mình sắp thành văn sỹ tới nơi rồi!!!)
 
Chiều thứ tư - 20/1, ngay sau khi về đến Hải Phòng, mình đã đến thăm "Người học viên đặc biệt" - Thầy Lương Văn Tiên. Năm nay thầy đã chạm ngưỡng bát tuần. Thầy hỏi thăm anh trai mình - cậu học trò cưng của thầy mấy chục năm về trước. Thầy sửng sốt khi biết anh mình đã đi về thế giới bên kia từ năm 2007. Lúc anh mất, mình ở bên này. Gia đình anh chị mình ở Hà Nội nên các cháu không biết để báo cho thầy.

Photobucket


Sáng thứ năm, Hải Phòng mưa tầm tã. Mình gọi điện cho DLLG: "trời mưa quá, liệu kế hoạch có bị hủy không LG?". Ở đầu dây đằng kia, DLLG quả quyết: "Anh mang ô tô đến đón em". Dân văn chương mà có xe ô tô riêng thì quả là đáng kính nể. Điện thoại, comment cho nhau thế chứ mình cũng chưa từng biết mặt DLLG. Lục tung cả mục "Khúc kha khúc khích" bên Trầnnhuong.com cũng không thấy có hình Lão Gia. Chỉ nghe TNLG nói "Vũ Hiển hơn anh vài tuổi". Để nhận ra nhau, mình bảo "em mặc áo khoác đỏ". DLLG nói "anh đi xe màu đen". (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=212339

CÓ MỘT VƯƠNG CƯỜNG KHÁC
guihuongchogio | 29 Jan, 2010, 07:30 | Tản mạn | (382 Reads)

Thế giới ảo thật lạ. Nhiều khi biết nhau rất kỹ, ngày ngày vào nhà đọc bài, "xăm soi", nhưng thiếu một lời chào thì vẫn như chưa quen. Có khi chưa một lần gặp mặt, nhưng "cảm" văn nhau lại trở nên thân thiết.

Tôi thường ghé thăm blog của nhà thơ - tiến sỹ Vương Cường mỗi khi bài mới của anh xuất hiện trên trang chủ. Đọc bài xong, lặng lẽ rút lui. Không phải vì anh quá nổi tiếng khiến tôi mặc cảm tự ti "thấy sang bắt quàng làm họ". Cũng không phải do anh thờ ơ hay thiếu chu toàn trong việc trả lời bạn bè ghé thăm. Đơn giản chỉ vì tôi bị "ngợp" trước những bài viết rất nhiều "chữ nghĩa", "kỹ thuật" và rất hàn lâm của anh. Tôi ngại vì mình không có đủ tầm để "cảm" và "nhận". Viết thơ, dịch thơ, viết tiểu luận phê bình đưa lên blog, kể cả để lại cảm nhận trong nhà bạn bè đối với anh đều là những công việc nghiêm túc. Tranh cãi đến cùng cho phải trái phân minh. Có lần Lâm Cúc đưa lên một bài bình thơ Nguyễn Bính. Anh trở đi, trở lại nhiều lần để bảo vệ cho quan điểm của mình. Thương bạn phải "bút đàm", tôi đâm ra ghét anh. Nhưng Cúc bảo, anh Vương Cường là thế. Nhiệt thành và không để bụng. (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211885

MỘT NGÀY NGỒI TỰA... CỘT CỜ
guihuongchogio | 26 Jan, 2010, 20:05 | Nhật ký | (378 Reads)

 

Trước khi mình bay ra Bắc, Hoài Vân và Lâm Cúc đã gợi ý mang ra chừng trăm cuốn "Tin nhắn" để "khủng bố" anh em bạn bè. Mình sợ không kiếm đủ "nạn nhân tình nguyện" nên bỏ lại một phần ba. Không ngờ lúc đóng gói hành lý sang NY, mình chỉ còn 6 cuốn,  trong đó 5 cuốn đã có địa chỉ người nhận. (Thật là may mắn cho những người chưa biết hoặc chưa... xin! he he)

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211542

MUỐN ĂN VỊT CỎ VÂN ĐÌNH...
guihuongchogio | 25 Jan, 2010, 13:35 | Nhật ký | (385 Reads)
Muốn ăn vịt cỏ Vân Đình
Ghé thăm Bọ Lập ở Linh (văn) Đàm.

Sau khi ra sách ở Vườn Thiên Thai, mình hủy chuyến đi "bỏ bùa" sư Thầy ở Phan Thiết để ra Hà nội sớm hơn dự kiến một ngày. Ra sân bay tiễn "đoàn" ngoài nhị vị cô nương Hoài Vân & Lâm Cúc còn có cả lãng tử Hoa Huyền và nhà văn Hoàng Đình Quang. Nhờ mối quảng giao của lãng tử HH, mấy chục cuốn sách mang theo trong hành lý của mình đã trở thành "không trọng lượng". (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=211340

VIẾT TỪ SÂN BAY NARITA - NHẬT BẢN
guihuongchogio | 23 Jan, 2010, 16:13 | Nhật ký | (391 Reads)
Mọi khi, mình hay bay cùng hãng hàng không Hàn Quốc hoặc Nhật Bản. Thời gian đợi chờ nối chuyến chỉ chừng 2-3 giờ đồng hồ. Chuyến này bay cùng Viêtnam Airline - liên doanh với hãng hàng không American (AA), mình có 12 giờ lang thang vạ vật ở sân bay. Chung quy cũng chỉ tại ham vé rẻ (hu hu).Đêm qua chia tay Hà nội, mưa ướt sũng cả trời đất. Hành lý lép nhép bùn đất. Quần áo lấm lem. Tự nhủ "có ai biết mình đâu mà ngại". Gửi "tin nhắn một chiều" đến bạn bè: "Tạm biệt nhé - TC bay đây" rồi tắt máy.  (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=210987

IM LẶNG VÀ... ĂN
guihuongchogio | 15 Jan, 2010, 04:33 | Thư giãn, Tản mạn | (695 Reads)

Hồi lớp hai, mình mới ở nơi sơ tán chuyển về học ở thành phố. Cô giáo chủ nhiệm quý mình như con gái. Chưa hết học kỳ đầu tiên, thay vì gọi "Thanh Chung đứng lên phát biểu", cô hỏi: "Chích chòe có ý kiến gì?". Chung quy chỉ tại mình nói nhiều đến mức quên cả lớn. Cái "biệt danh" này đã theo mình đến tận khi mình chuyển đến trường sơ tán lần thứ hai sau vụ ném bom miền Bắc vào ngày 16 tháng tư năm 1972. Mấy chục năm sau, tình cờ đi trên phố nghe gọi: "Chích chòe ơi", mình đã thanh minh với cậu bạn học cùng thuở "mặc quần thủng đít" rằng:"Tớ bây giờ đã chuyển thành...quạ khoang".

Đầu năm 2003, mình thi đỗ sang New York. Anh chị em ở văn phòng Hà Nội khuyên mình nên cân nhắc kỹ: "Một mình em với hai con ở xứ người với đồng lương như thế sẽ vô cùng vất vả". Ngày chia tay, các chị rưng rưng buồn: "Em đi rồi, bữa cơm trưa văn phòng sẽ chẳng còn ai kể chuyện tiếu lâm". Thôi thì "con chị nó đi con dì nó lớn". Mình "tham quyền cố vị" mãi thì văn phòng làm sao phát hiện thêm được "ranh nhân văn... nói"! (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=209220

1 2 3 ... 30 31 32  Sau»
 
www.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.wswww.bigoo.ws