guihuongchogio | 04 Feb, 2010, 07:45 |
Gia đình,
Tản mạn | (355 Reads)
(Kính tặng Má - nhân lễ thượng thọ tám mươi)
Sinh thời, mỗi khi nghe tôi "lụng bụng": "Sao mẹ chẳng làm như dì Kim Anh...", mẹ tôi thường bảo: "mẹ khác, dì khác". Mà đúng là khác thật! Mặc dù hình thức hai người rất giống nhau. Tôi nhớ có lần dì tôi từ Hà Nội về chơi, bà hàng xóm kêu lên ngạc nhiên: "Vừa gặp bà Châu (là mẹ tôi) trên đường đi làm, về đây đã thấy bà ở nhà. Bà ấy đi kiểu gì mà nhanh thế?".
Mẹ sống hướng nội, kín đáo, nhẫn nhịn, chiều chồng, thương con. Rất hãn hữu tôi mới được nghe mẹ khe khẽ hát những bài hát ru bằng tiếng Pháp mẹ được dạy khi theo học ở trường Dòng. Suốt thời gian ở góa ba mươi năm, mẹ chỉ có thú vui duy nhất là đọc sách. Thư viện trong khu tập thể quân đội 28B Điện Biên Phủ - HN chắc không còn sót cuốn sách nào mẹ chưa đọc. Tủ sách của mẹ toàn những cuốn "kinh điển" kiểu: Chiến tranh & Hòa bình; Hội chợ phù hoa; Đồi gió hú; Jên-erơ... Mẹ đọc sách, vui buồn cùng các nhân vật và giấu kín những xúc cảm riêng tư. Nhiều lần tôi giục mẹ tham gia các câu lạc bộ Người cao tuổi, câu lạc bộ dưỡng sinh để có bạn bè chia sẻ, nhưng lần nào mẹ cũng gạt đi. Cho đấy là những việc phù phiếm. Mẹ muốn anh trai tôi về ăn bữa trưa do tự tay mẹ nấu. Mẹ muốn bữa tối, cả nhà quây quần lúc 7 giờ. Mẹ muốn được con dâu, cháu nội vây quanh, chuyện trò... Nhưng thời của chúng tôi đã khác xa thời của mẹ. Anh chị tôi đi làm, đi học, họp mặt bạn bè - đồng đội cũ, phim ảnh giải trí... Các cháu học thêm quay quắt, mắt dính chặt vào trang sách khi ăn. Mẹ có cảm giác như mình đang bị bỏ rơi, bị lãng quên; xót xa cho quá nửa đời ở góa của mình... (Xem tiếp)