Sign up
SỰ TOAN TÍNH TUYỆT VỌNG
guihuongchogio | 24 Jan, 2012, 16:34 | Tản mạn | (482 Reads)

Ngày 19 tháng 1, báo An ninh Hải Phòng đăng bài:

image

(Bấm vào đây để đọc toàn bài.)

Theo bà Nguyễn Hồng Thắm, một người Tiên Lãng xa quê: “Hành động người nhà ông Đoàn Văn Vươn, ở xã Vinh Quang đã bắn lại lực lượng thi hành công vụ, là hành vi có toan tính, tổ chức và âm mưu chuẩn bị từ trước.” (trích bài báo)

Trước hết, mình nhất trí với nhận định của bà Thắm. Việc đem súng hoa cải  bắn vào lực lượng cưỡng chế, gây ra thương tích cho 6 chiến sĩ công an không thể được biện minh theo kiểu “lỡ tay cướp cò”. Ở New York, người dân được phép sử dụng súng để tự vệ. Nhưng nếu cảnh sát phát hiện ra đạn đã lên nòng khi không có lý do chính đáng, đương sự sẽ bị phạt tiền, thậm chí có thể phải đi tù. Gia đình anh Vươn không chỉ “mua bán, tàng trữ vũ khí trái phép”, mà họ còn trái phép cả việc chế tạo bom gas. Rõ ràng họ đã “tổ chức và âm mưu từ trước”.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347890

EM Ở XA CÓ NHỚ TẾT VIỆT KHÔNG?
guihuongchogio | 23 Jan, 2012, 05:36 | Tản mạn | (382 Reads)

Suốt mùa Giáng sinh không thấy tuyết rơi. Sáng hai tám tết, mở mắt ra đã thấy đất trời trắng xóa. Những mái nhà lợp bằng đường kính. Tuyết đấy. Lạnh âm 7 độ C.  “Ngày xửa ngày xưa có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ…” Nàng Bạch Tuyết năm nay đòn tết xa nhà.

“Mẹ ơi con sắp được ăn tết rồi. Tối nay con sẽ mang sang góp với bạn bè trai rượu”. Tiếng Việt của con gái dừng lại ở trình độ lớp sáu bỏ kỳ hai. Sau chín năm ở xứ người, nấu mỳ spaghetti thấy dễ hơn kho cá. Đọc hết cuốn “Thư tình gửi một người” của Trịnh Công Sơn được coi như “thành tựu” của năm. Mẹ viết tiếng Anh phải nhờ con đọc lại.

***

- Em ở xa có nhớ Tết Việt không?

- Hồi mới sang cũng nhớ quay nhớ quắt anh ạ.

Hồi mới sang, mình luộc gà, thổi xôi, nấu chè. Mâm ngũ quả có dưa hấu, chuối, cam, phật thủ. Căn hộ cao tầng, thiết bị báo cháy kêu như còi xe cảnh sát, ngay cả khi mình lỡ tay quá lửa mẻ lạc rang. Phút sang canh không thắp nhang, không bật sâm-banh. Các con sợ mẹ nghèo, không dám nhận cả tiền mừng tuổi.

Hồi mới sang, đêm giao thừa nghe cô ca sĩ hát “Hà nội ơi, một trái tim hồng”, mấy chị em rưng rưng nước mắt. Điện thoại đường dài nghẽn mạch. Cùng một building, nhà nọ sang nhà kia chúc tết cũng tha thướt áo dài.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347768

HAI CHUYẾN ĐI TRAO QUÀ TRƯỚC TẾT
guihuongchogio | 18 Jan, 2012, 07:32 | Bài của bè bạn | (341 Reads)

Đầu năm dương lịch, khi mọi người đều tất bật lo chuẩn bị đón tết con Rồng, nhóm “Vì ta cần nhau” đã kết hợp với Nhóm của chị Giáng Hiền và Báo Giáo dục tổ chức hai chuyến đi mang quần áo ấm, bánh kẹo và quà tết cho học sinh ở Xéo Dì Hồ và Phú Thọ.

Tác giả bài “phóng sự” này là Lê Thúy Hoan – một thành viên trong đoàn đi thăm và tặng quà cho học sinh ở Xéo Dìn Hồ hôm chủ nhật – ngày 14/1 vừa rồi.

XÉO DÌN HỒ - MỘT CHUYẾN ĐI ĐÁNG NHỚ

Thế là chỉ sau mấy ngày ngắn ngủi, thay vì việc quyên góp và nhờ nhóm bạn Tờ rang giúp đỡ, chúng mình đã cùng phối hợp và tổ chức được chuyến đi của riêng mình. Để đến được với Xéo Dìn Hồ, phải kể đến sự giúp đỡ cực kỳ nhiệt tình của anh Hoàng Hải Bằng, sự phối hợp ăn ý, nhịp nhàng của các bạn nhóm Vì ta cần nhau của chị Chung Le, và sự quyên góp rất đáng kể (so với thu nhập) của các bạn làm cùng Bảo tàng với mình: chị Hương, chị Hà, của mình (hơi kể công nhể), đặc biệt của chị Tuyết Thanh và anh Hà - những người sẵn sàng tài trợ mọi khoản cần thiết để chuyến đi diễn ra tốt đẹp.

Lúc đầu đoàn dự định rời Hà Nội lúc 4h sáng. Ngay từ 8h tối thứ bảy, tất cả mọi người đã có mặt. Hàng hoá được tập kết tại tầng 1 nhà chị Tuyết Thanh ở ngõ 82 phố Chùa Láng. Vì đường vướng cây nên xe to không vào được, cả nhóm nghiễm nhiên trở thành những ‘cửu vạn’ khoẻ mạnh, chuyển hàng dưới trời mưa từ nhà ra xe. Thời gian xe lăn bánh được rút xuống là 2h sáng, sau đó lại là 12h đêm. Rời Hà Nội trong tiết trời lây phây mưa bụi, chiếc xe ù ì lăn bánh trong đêm. 7 rưỡi sáng thì đoàn dừng chân ở Tú Lệ ăn sáng. Tiết trời cuối đông miền núi mù sương mặc dù những tia nắng đã le lói ở đằng đông. Trên con đường trải nhựa, bò, chó tham gia giao thông cùng với ô tô, xe máy. Chị Giáng Hiền mải mê thử trang phục dân tộc Thái để chụp ảnh lưu niệm, cả đoàn còn mê mải ngắm và vặt những trái  hồng cuối vụ vàng rực rỡ trên những cành cây trụi lá. Anh Hà hào phóng tặng mỗi chị em một chiếc khăn quấn đầu của người Thái nhưng hầu hết mọi người đều từ chối. Anh ấy cũng chả quên kiếm thêm một giỏ xôi nếp đầy ự để phòng thân, đoàn tiếp tục hướng về phía Mù Cang Chải thẳng tiến.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347219

ANH TÔ VĨNH DIỆN CHẾT RỒI
guihuongchogio | 15 Jan, 2012, 13:04 | Không biết gọi là gi | (316 Reads)

Chồng đi làm về thấy vợ khóc sưng húp mặt mày. Gặng hỏi mãi mới thấy vợ òa lên nức nở: “Anh Tô Vĩnh Diện chết rồi mình ạ”.

- Em làm sao thế? Anh Diện hy sinh từ thời “chín năm làm một Điện Biên” cơ mà?

- Vâng, hu hu,  thế mới nguy, hu hu... Vợ vẫn chưa dứt cơn nức nở.

- Mình nói rõ ràng ra cho tôi xem nào? Chồng bắt đầu sẵng giọng

- Cái vụ anh Vươn, Tiên Lãng ấy, hu hu…

- Anh Vươn thì có liên quan gì đến anh Tô Vĩnh Diện?

- Là em nói đến hai anh em nhà lão Hiền – Liêm mình ạ. Vợ đã hết khóc bắt đầu sang sảng. Nước mình đang giai đoạn khó khăn, mình có công nhận không? Mới đầu năm đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Vinashin thua lỗ; Vinaline chìm tàu; ô tô xe máy tự nhiên phát nổ. Đường lên Chủ nghĩa Cộng sản khó khăn không khác gì kéo pháo lên Điện Biên. Thế mà anh em nhà lão Hiền – Liêm, hu hu…Vợ khóc tu tu như trẻ con bị đòn oan.

- Hai anh em lão ấy làm sao? Chồng gắt lên

Vợ quắc mắt như trong buổi họp kiểm điểm Đảng viên ở chi bộ đường phố:

- Chúng hành xử như bọn giang hồ thảo khấu đối với gia đình anh Vươn thì có khác nào cắt dây, để pháo lăn xuống vực. Mà anh Tô Vĩnh Diện thì lại không còn nữa, hu hu…

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346872

CHỊ MINH CHÂU, BEATLES VÀ TÔI
guihuongchogio | 14 Jan, 2012, 23:39 | Tản mạn | (316 Reads)

Mình học nhạc ngu hết sức. Hình như vùng não “chuyên trách” về các loại nốt đen, nốt trắng, móc kép, móc đơn chưa từng bao giờ được “đánh thức” và chắc chắn sẽ còn tiếp tục “ngủ vùi” cho tới tận kiếp sau. Thầy Trương Hùng Cường dạy nhạc tụi mình năm đầu tiên ở Sư phạm Ngoại ngữ phải thất vọng kêu lên: “Tôi trông cô cầm chiếc ghi-ta chẳng khác gì ôm cái thớt có cần” (he he). Hai học kỳ chỉ nhớ được câu “bố móc cơm, con móc tép, gạch nhịp” và  mấy nốt “Rê rê phá là…” trong bài “Cô giáo về bản” của thầy. Buồn cười nhất là kỳ hội diễn Khoa Pháp năm thứ ba hay thứ tư gì đó, nhóm tốp của ca lớp mình được lọt vào vòng trong. Khi ghép với ban nhạc, cả bọn cứ ì ra không biết lúc nào hết phần đệm dạo đầu để bắt đầu hát. “Cái khó ló cái khôn”, anh trưởng nhóm nhạc công lấy ngay đoạn nhạc nhộn nhịp của bài “C’est à Capris” (hầu như sinh viên khoa Pháp ai cũng biết), rồi đập vào hộp đàn “một, hai, ba”. Thế là cả bọn bắt vào ngon ơ. Chị Nana Mouskourie hay anh Enrico Macias bất chợt đi qua, lỡ nghe được mà “nhồi máu cơ tim” có khi tụi mình bị kết tội “ngộ sát”.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346821

Để tết này em không còn lạnh - Xẻo Dì Hồ - Kế hoạch và kêu gọi ủng hộ
guihuongchogio | 12 Jan, 2012, 08:52 | Bài của bè bạn | (308 Reads)

(Bài này của em Đặng Tuyết Anh đăng bên 360 - mình đưa về vnweblogs với hy vọng được bà con hưởng ứng. Ai không ủng hộ được bằng vật chất thì “hoan hô” một tiếng cũng được nhé.)

http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.360plus.yahoo.com/tuyetanhd/article?mid=512

Những ngày cuối năm, ai cũng bận, tổ chức được một chuyến đi từ thiện chẳng dễ dàng gì. Nhóm Vì ta cần nhau đã lên kế hoạch từ lâu mà mãi chưa đi thêm được chuyến nào độc lập, vì thủ lĩnh của nhóm hiện tại vẫn đang trong thời kỳ chăm con còn rất bé. Những chuyến đi cùng Báo Giáo dục Việt Nam hẳn nhiên là đáng quý, nhất là những chuyến đầu, khi mọi người chưa biết nhiều về chương trình của báo. Dù vậy, nhóm vẫn muốn có những chuyến đi của riêng mình.

Cơ duyên cho nhóm chúng tôi và một số người cùng tư tưởng gặp nhau, trước hết là do sự nổi tiếng của chị Thanh Chung, mà trên mạng mọi người hay gọi là Chung Lê. Sau rất nhiều cuộc điện thoại qua lại, chiều nay tôi (Tuyết Anh) và anh Hùng + anh Thành + chị Thanh đã găp gỡ, bàn bạc và thống nhất sẽ cùng tổ chức một chuyến đi từ thiện đến trường Xéo Dì Hồ.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346428

LỖI TẠI MÌNH
guihuongchogio | 09 Jan, 2012, 19:09 | Thư giãn | (582 Reads)

Mình ạ,

Hôm qua em lang thang online cùng các bạn. Câu chuyện đang vui, bỗng cái Thanh hỏi độp một câu: “Chồng mụ có bồ không?”

Chồng lũ bạn em hầu như ai cũng có bồ. Có người còn cặp được với cả các cô chân dài, trí tuệ chứ không phải mấy chiếc bình hoa di động hữu sắc vô hương. Cái Hậu “táo tầu” học với em hồi phổ thông, mình có nhớ không? Con bé da ngăm đen, bé tẹo teo mổ đẻ sinh đôi một cặp “vịt giời” rồi cắt dạ con luôn í. Chồng nó đã có một thằng chống gậy với cô sinh viên trẻ măng. Vừa rồi lẽ ra ông ấy được cất nhắc lên Phó hiệu trưởng. Nhưng nó ngại vụ lùm xùm vợ nọ con kia, có khi lại “xôi hòng bỏng không” nên xúi chồng nó tự nguyện rút lui. Với lại đuôi voi chắc gì đã bằng đầu chuột. Khoa tại chức của chồng nó mới thực sự lắm màu. Chẳng thế mà ngoài cái biệt thự ở Ciputra mấy mẹ con nó đang ở bây giờ, ông ấy còn mua được cho mẹ con cô sinh viên một căn hộ cao cấp gần Hồ Tây. Cái Hậu lúc này cũng chẳng mấy tha thiết chuyện gối chăn. Thì thôi cũng có người “gánh đỡ”. Còn hơn là mang tiền đi bao lung tung. Bệnh tật đã đành, có khi gặp đứa “thối mồm” lại chẳng “thân bại danh liệt”.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346090

ĐỪNG DỒN HỌ VÀO CHÂN TƯỜNG
guihuongchogio | 08 Jan, 2012, 21:34 | Nghĩ sao nói vậy | (2845 Reads)

Cách đây hơn chục năm, ở Hải phòng có một chiến sĩ công an bị hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Đám tang của anh đi qua phố nhà mình. Đoàn người đi sau linh cữu anh kéo dài cả km. Nhiều người đi đường cũng dừng lại bỏ mũ cúi đầu. Cả thành phố dường như sôi sục, đi đâu cũng nghe bàn tán chuyện ngành công an quyết tâm truy bắt bằng được tên cướp gây tội ác.

Bây giờ thì khác. Dân đọc báo thấy nhà ông tướng này bị đột nhập, nhà ông giám đốc kia bị đặt bom lại tửng tưng như nghe tin cô ca sĩ này nghi đang có bầu ở tuổi bốn hai, cô người mẫu kia bỏ ra vài chục triệu thửa cho được chiếc ví đầm hàng hiệu.

Phản ứng tiêu cực là biểu hiện của sự “yếm thế” và mất lòng tin vào chính quyền. Hiệu ứng đám đông chưa hẳn lúc nào cũng đúng, nhưng ít nhất cũng làm cho những con người đang hoang mang kia vợi bớt đi nỗi sợ hãi (dù là mơ hồ).

Giả sử gia đình anh Vươn ở Tiên Lãng – Hải Phòng tin tưởng rằng họ sẽ được đối xử công bằng trước pháp luật, liệu người đàn ông gần năm chục tuổi đầu có đem cả gia đình mình và gia đình cậu em trai dấn thân vào một cuộc “tỷ thí” không cân sức, biết chắc kết cục sẽ là những tháng năm dài sau cánh cửa xà lim? Giả sử những người láng giềng của gia đình anh Vươn tin tưởng rằng, sáu con người đang cố thủ trong nhà kia đúng là “giang hồ Hải Phòng” như tờ báo Vnexpress đã gán cho họ, thì tại sao họ không đứng về phía chính quyền để ngăn chặn bàn tay tội ác?

Chiến tranh đã đi qua mấy chục năm rồi, nhưng cơm no áo ấm vẫn là niềm mơ ước ngoài tầm tay của trẻ con vùng sâu vùng xa. Dân mình bây giờ chỉ mong “hòa bình, ổn định” để được “cun cút làm ăn”. Vậy thì xin các ngài “quan tham” đừng dồn những người dân như gia đình anh Vươn vào chân tường. Đừng biến một người từng được coi là “kỳ tài đất Tiên Lãng” thành kẻ phạm pháp. Xin đừng có thêm những “anh Pha, chị Dậu”; đừng bắt họ phải “Tức nước, vỡ bờ”.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345992

THƯ GỬI THẰNG CHÁU RỂ
guihuongchogio | 08 Jan, 2012, 02:36 | Bài của bè bạn | (1282 Reads)

Cô với mày mới chỉ gặp nhau một lần khi mày đang “cưa” con Siu Brown – cháu gái cô. Nó tự nhận mình là “Voi còi” bởi vóc dáng đồng điệu với con chim Sơn ca của núi rừng Tây Nguyên – Siu Black. Trông mày lúc í (và cả bây giờ chắc vẫn thế) khôi ngô, sáng sủa, học hành tử tế, lại có công việc ổn định. Cả nhà đồng thuận còn hơn Hội nghị Diên Hồng khi nhà Vua hỏi các con dân: “Nên hòa hay nên đánh” ngày xưa. Cô thầm thì vào tai chị dâu khi hai chị em rút lui vào “hậu trường” bếp núc: “Duyệt!”.

Đám cưới. Anh chị cô thở phào như vừa tháo xong ngòi một quả bom nổ chậm. (Bây giờ vẫn còn nhiều người cổ hủ!) Anh trai cô đi lính từ năm 20 tuổi – ra Bắc, vào Nam – nóng như hổ lửa – bỗng trở nên đằm tính hơn khi có “con dê cụ” sống chung nhà. Nhưng – ở đời, chữ “nhưng” nhiều khi giống như hòn đá tảng chặn đường. Chỉ có nước, gió và những hạt cát bụi li ti mới uyển chuyển tiến được về phía trước. Mày sinh ra và lớn lên ở xứ Nghệ, chắc cũng từng thích những con tò he. Hôn nhân cũng giống như những cục bột khác màu xếp chồng lên nhau. Chúng sẽ tự điều chỉnh và lấp đầy những khoảng trống. Nhưng mày và cháu gái cô là hai tảng đá hộc. Những tảng đá thô sơ, xù xì chưa bị bào mòn, đẽo gọt bởi nắng mưa của số phận. Những tảng đá còn khư khư ôm lấy những góc cạnh để cho mình được là chính mình.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345893

“VÌ TA CẦN NHAU” MỘT NĂM NHÌN LẠI
guihuongchogio | 02 Jan, 2012, 22:14 | Bài của bè bạn | (577 Reads)

(Bài viết này của chị Anh Thơ bên trang 360 plus – Mình đem về “dịch” từ chữ không dấu thành có dấu tiếng Việt. Cám ơn chị Anh Thơ đã thay mặt cả nhóm viết “Báo cáo tổng kết cuối năm”)

Nhóm từ thiện bloggers chúng tôi hình thành như một cái duyê thiên định, nói đúng hơn là cái duyên Internet đã kéo chúng tôi lại với nhau.

Đầu tiên tôi tìm ra được Thanh Chung cứ âm thầm đọc, thán phục và mê cô ấy như điếu đổ. Báo cho Tuyết Anh trang “Vì ta cần nhau” của Thanh Chung, em ý cũng mê luôn. Một thời gian sau, không đừng được, tôi xô cửa vô nhà Thanh Chung và trở thành khách thường xuyên của em. Cũng như thế, TC đến nhà tôi và trở thành khách quý.

Kim Thanh, tức Siren một lần tình cờ vào nhà tôi, biết em học ở Nga về là quý liền. Qua nhà tôi, KT biết TC và cũng mê ngay cách viết sâu sắc và dí dỏm của cô ấy. Tuyết Anh và tôi là bạn thân của nhau mười mấy năm trời, đương nhiên TA phải biết TC, KT và ngược lại. Từ đây chị em giao lưu với nhau rất chi là hữu hảo.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345143

BESAME MUCHO VÀ HAI NGƯỜI LÍNH CŨ THÀNH QUẢNG TRỊ
guihuongchogio | 01 Jan, 2012, 21:40 | Chung, Bài của bè bạn | (363 Reads)

Sáng qua, nhà văn Nguyễn Văn Thọ thông báo, bài bình thơ "Besame mucho" của anh ấy đã được đăng trên báo Đà Nẵng chủ nhật nhân dịp 22 tháng 12. Theo đề nghị của anh Thọ, tòa soạn gửi ra 3 tờ báo biếu: một cho tác giả bài bình, một cho tác giả bài thơ và một cho anh trai mình. Chiều nay anh trai mình và anh Thọ - hai người lính cũ thành Quảng Trị hẹn gặp nhau. Dưới đây là nguyên văn bài thơ mình viết tặng anh trai từ năm 2008 và lời bình của anh Thọ.

BESAME MUCHO

(Kính tặng anh trai và những người đồng đội đã tham gia trận đánh vào thành Quảng Trị)

Đêm cuối cùng trước cuộc tấn công

Cái tĩnh lặng chứa cả kho thuốc súng

Anh lính thủ đô - chênh chao cánh võng

Besame - Besame mucho.

Besame - "Chuẩn bị vượt sông!"

"Những đêm trăng thanh bình - vai kề vai sánh bước"*

Phút chia tay - gương mặt em loáng nước

"Anh sẽ trở về - ta sẽ hôn nhau"*

Besame - di ảnh bạc màu

Tiểu đội qua sông, chín người nằm lại

Mảnh giấy nhỏ cuộn tròn nơi ngực trái

"Besame - Besame mucho"

Tháng 7 - 2008

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345011

NỢ NƯỚC MẮT
guihuongchogio | 27 Dec, 2011, 00:08 | Nghĩ sao nói vậy | (785 Reads)

Sau entry “Hát cho một người nằm xuống”, mình đã định không nhắc gì đến ba cha con ông cháu họ Kim ở nước Triều nữa. Nhưng vì có cái comment dưới đây của một người bạn nên đành phải “điều trần” đôi lời:

“Kòm thì khác.... đang trông người ngẫm đến ta đây. Chả biết có bao giờ hay không bao giờ nữa nước VN mình lại có đc cảnh dân khóc ng lãnh đạo cao nhất như đã từng khóc cụ Hồ và như dân Bác Triều đang khóc Il k . Và tôi cho rằng Không phải vô cớ mà người dân khóc lãnh đạo mình như thế đâu. Phải có một cái gì đó thật máu thịt thì mới có được từ dân những giọt nước mắt như thế TC ạ. Và ta vãn thấy Bắc Triều đang là một TƯ TƯỞNG.

TA CÓ THỂ NGHÈO NHƯNG TA K HÈN. BỞI TA CÓ MỘT TƯ TƯỞNG.
Ta ghét bài này
4 NGÀY NAY ĐI HÓT CỨT BÒ MÀ VÃN NGHĨ THẾ ĐẤY.”

______

Tháng chín năm sáu chín, mình hơn tám tuổi. Ký ức đọng lại về quốc tang của Chủ tịch Hồ Chí Minh là giọng đọc điếu văn nghẹn ngào của Tổng bí thư Lê Duẩn; là tiếng cô phát thanh viên trên Đài tiếng nói Việt Nam đẫm trong nước mắt; là từng đoàn người đội mưa, xếp hàng đi viếng Bác Hồ. Mẹ cài lên ngực mình chiếc băng tang có hai màu đỏ đen. Bố đọc đi đọc lại câu thơ của Tố Hữu: “Bạn từ bãi biển Hi-rôn – Bạn còn đến kịp để hôn Bác Hồ”. Mình cũng thuộc bài thơ “Bác ơi” từ dạo ấy.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344156

THƯ NGỎ GỬI ÔNG GIÀ NOEL
guihuongchogio | 24 Dec, 2011, 07:20 | Thư giãn, Tản mạn | (426 Reads)

Santa thân mến,

Mọi người gọi bác là "Papa de Noel", là Santa, tên tuổi của bác gắn liền với "Giáng sinh vui vẻ" (Merry Christmas). Nhưng em năm nay cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa. Gọi bác là "papa" có khi còn bị cho là "cưa sừng làm nghé" - "kính chả bõ phiền". Vả lại em với bác cũng biết nhau quá rồi. Hồi các con em còn nhỏ, em với bác đã từng có mấy vụ làm ăn trót lọt. Vì thế nên em cứ với bác cứ xưng hô thế này cho thân thiện. Chỉ mong bác không cho rằng em "gần chùa gọi Bụt bằng anh" là quý hóa lắm rồi.

Phi vụ làm ăn đầu tiên là khi con gái em mới lên 3 tuổi. Mấy anh chị sếp cũ của em gửi về từ Belgium cho con gái em một thùng đồ chơi Lego và và búp bê Barbie. Vào năm 94, món quà ấy chẳng khác nào Coco Channel hay Louis Vuiton cho các cô người mẫu chân dài thời này. Sau những thủ tục hải quan lằng nhằng dây điện, cuối cùng em cũng mang được thùng bưu phẩm về văn phòng. Chiều tối ngày 24, em phải nhờ người cho các con đi chơi mới dám mang thùng quà về nhà, giấu ngoài ban-công. Năm ấy, con gái em đã có một đêm thấp thỏm không ngủ. Nó gần như "chết lặng" khi mở thùng quà buộc nơ đỏ gắn với tấm thiệp của Ông già Noel.

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343841

HÁT CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG
guihuongchogio | 22 Dec, 2011, 20:21 | Không biết gọi là gi | (521 Reads)

(Hát tặng anh Kim – vô cùng xin lỗi cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn)

 

 

Anh nằm xuống – sau một đời làm thánh nhân

Sáng lung linh – như một huyền thoại

Giữa u mê – dân tộc quẳn quại

Rồi nằm xuống, Kim nhà Triều – treo quốc tang.

Treo quốc tang – mười ngày – Dân khóc than – mười ngày

Ru anh ngủ vùi – mùa đông giá

Trên thế gian này – có mình anh Kim.

 

Anh nằm xuống -  Sau một hồi – Dìu dắt Un

Đứng lên thay – bố mình cầm quyền

Xứ Kim Chi – Bắc Hàn thật phiền

Một thằng nhóc – trông đần đần – Làm bố nhân dân.

Dân khóc than – khản giọng – Tang tóc ôi – Tuyệt vọng

Thương thay đàn cừu - Kịch trường toàn quốc

Trên thế gian này – có mình anh Kim

 

Dàn Mẹc còn đó, anh tiếc không anh?

Vợ đẹp còn đây, anh tiếc không anh?

Tàu xịn – rượu sang , đầu đạn hạt nhân

Khi quốc dân tối tăm nghèo đói

 

Vùng trời nào đó anh đã bay qua?

Chỉ còn lại đây những sáng bao la

Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa

Ôi tháng năm, những dấu chân người cũng bụi mờ.

 

Anh nằm xuống – dân tộc Triều – sẽ đứng lên

Nắm tay nhau – không sợ cường quyền

Phá tan bao xích xiềng, tật nguyền

Cùng Hàn quốc – sẽ hòa hợp – một quốc gia thôi

Dân hát ca – ngàn lời. Bao khó khăn, lùi dần

Xóa đi nghèo hèn – mông muội u tối

Huyền thoại một thời – đi cùng anh Kim.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343672

ĐI LÊN HAY ĐI XUỐNG?
guihuongchogio | 05 Dec, 2011, 01:31 | Tản mạn | (975 Reads)

Năm 2002, mình được cử sang văn phòng UNFPA Myanmar để hướng dẫn chương trình phần mềm quản lý tài chính của cơ quan. Trước đó mình cũng đã từng sang Malaysia, Thái Lan, Lào, Trung Quốc và Mông-cổ nên chuyến đi này không được xếp vào hàng “háo hức”.

Sân bay quốc tế của Myanmar lúc bấy giờ chưa được vi tính hóa. Nhân viên an ninh cửa khẩu thu hộ chiếu của khách để vào sổ bằng tay. Du khách xếp hàng, dài cổ chờ nghe tên mình được xướng lên. Nhiều người không nhận ra tên mình vì cách phiên âm tùy hứng kiểu “Sổm-sặc Kiệt-su-ra-nôn” rất giống “quân ta”. Cũng may nhân viên UN có thẻ ưu tiên vào tận khu vực cách ly đón khách nên mình “thoát” ra rất nhanh mà không phải đợi.

image

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=340969

1 2 3 ... 36 37 38  Sau»
BE KIND TO YOURSELF